Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2010

20

Tôi đã từng là một con nhóc mơ mộng mãi mãi tuổi 19...vô tư vô lo vô nghĩ, sống thoải mái...suốt ngày cố sống cố chết bám lấy máy tính...sống trong thế giới ảo hạnh phúc mà mình tự vẽ ra. Tôi cố níu kéo tuổi trẻ, sự hồn nhiên, ngây thơ của bản thân mà chối bỏ hiện thực rằng tôi đã 20. Tôi cứ bảo rằng chưa đến sinh nhật mình tôi chưa phải 20...Vậy mà giờ ngày đấy cũng đến. Tôi chính thức 20.


Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng càng nhanh chóng lớn lên, nhanh chóng tự do bay nhảy thì tôi càng thoải mái hơn và tự lập hơn. Nhưng đó là sai lầm...sai lầm trầm trọng mang tên "mộng". Bởi khi tôi gần đến 20 tôi càng hiểu ra rằng cuộc đời này đầy rẫy khó khăn và tôi nếu cứ mãi nghĩ rằng mình là một đứa trẻ không bao giờ lớn thì không thể nào tự mình bước đi trên con đường đời này. 

Tôi bắt đầu suy nghĩ về tương lai của mình. Điều mà từ trước đến nay tôi gét cay gét đắng. Suy diễn tương lai. Tôi mệt mỏi khi nghĩ đến tương lai mù mịt của mình. Tôi rồi sẽ làm gì sau khi ra trường ? Phiên dịch, biên dịch hay hướng dẫn viên DL ? Ở HN, HCM, Huế hay Quảng Ngãi ? Hay tôi sẽ thất nghiệp nằm nhà chờ đợi cơ hội ? Hay sẽ dồn hết tiền sang Hàn học cao học ? Tôi mệt mỏi và phát điên lên vs những kế hoạch tương lai của cuộc đời mình và tôi muốn bỏ mặc nó. Nhưng giờ đây khi tôi 20...tôi cần phải suy nghĩ chín chắn và cẩn thận cuộc đời mình. Sẽ ra sao nếu tôi lỡ sai một nước cờ ?


Tôi bắt đầu lo lắng về mình. 
Về sức khỏe...dạo này gân cốt thường hay nhức mỏi kinh khủng luôn...tôi cần phải thay đổi thói quen ăn ngủ mới đc. 
Về cách ăn...tôi vẫn là đứa thằng tính, bộc trực ..ăn nói thằng thừng nhưng cứ như thế thì người thiệt thòi chỉ là tôi mà thôi. Tôi bắt đầu tập làm ngơ trước tất cả mọi vấn đề không liên quan đến mình. Đôi khi tôi muốn gào toáng và đập vào mặt ai đó chỉ vì những lời nói ngu xuẩn làm tổn thương tôi nhưng rồi tôi chỉ cười khinh bỉ. Bởi tôi biết rằng nếu làm ai đó tổn thương thì tự khắc sẽ nhận lấy tổn thương từ những người khác...Đời luôn công bằng. 
Về những biểu hiện tình cảm. Tôi không thích những thứ màu mè...và luôn nghĩ rằng ôm lấy bố mẹ mình và bảo con yêu bố mẹ thật là chuối. Nhưng khi tôi học ngoại ngữ và kết bạn vs những người nước ngoài...tôi hiểu rằng biểu hiện tình cảm là một điều tốt và tôi nên phát huy điều đó.


Cuối cùng...tôi sẽ bước trên con đường solo này bao lâu nữa ? 20 tuổi...chưa từng có 1 mối tình vắt vai...đôi khi tôi ghen tị vs bạn bè mình và thầm nhủ trên thế giới bao la này rồi thể nào cũng sẽ có một người dành cho tôi. Nhưng rồi tôi nghĩ rằng tình yêu có hay không không quan trọng...điều quan trọng là tình cảm của tôi...tương lai tôi và hạnh phúc của tôi. Tôi thỏa mãn vs hiện tại ... 7-8 năm nữa...khi tôi chán sự cô đơn tôi sẽ tự đi tìm hạnh phúc của mình.


Tôi đã trải qua 1/3 đời người...dù quảng thời gian kia không mấy hạnh phúc và đầy rẫy mệt mỏi nhưng tôi vẫn muốn tin vào tương lai phía trước. Bởi tôi còn trẻ và hạnh phúc là do tôi tự tạo ra. 


Tôi yêu tôi của 19, yêu tôi của 20 và tôi của mai sau...
Mãi mãi yêu chính mình...



Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

happy 25th birthday my brother ^^


Happy birthday my brother !! ^^ 25 tuổi ...my brother is so OLD !! Haha
I hope he will try his best and success !! ^^