Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009

CRY..........T___T


Tôi đã hiểu hết về màn trình diễn hôm Gayo daejun của GD....
Finally...i'm comeback...
GD muốn ném câu nói này về lũ chó sói khát máu kia.
Các người làm trái tim non nớt đó rỉ máu
Các người là heart breaker....làm tan nát trái tim đó
Ném GD vào một mớ scandal tồi tệ...1 đứa bé 22 tuổi..nó có thể làm j đc trước hàng ngàn mũi giáo như thế ???

Nhưng thằng bé đã làm gì ? Hát gossip man...chửi các người đấy. Lần đầu tiên thằng bé hát gossip man trên sân khấu...hahha...thằng bé của tôi mạnh mẽ lắm. Rồi các người sẽ phải hối hận.

Trước đây, mỗi kiểu tóc quái dị, mỗi style quái đản các người đều tung hô còn giờ khi thằng bé bị đống scandal vô duyên thì các người chê bai này nọ. Để rồi xem, ối đứa bắt chước giờ đấy. Kpop giờ đây đa phần là máy photocopy phiên bản người mà

hahahhahah

Đừng khóc my baby...Đứng dậy và đạp nát lũ đốn mạt kia đi

ngày thối tha


Một ngày vô duyên nhất trong tuần.
Đầu tiên, thằng Lộc thối nát đó. Nó là gì chứ ? Đồng ý, hỏi bài cức heo là ko đúng. Ờ. Nhắc rồi thì thôi. Tôi im rồi cơ mà. Việc cớ j nó trừng mắt lên bảo :"e có muốn tôi đuổi ra không?" Mẹ nó. Ngon đuổi đi. Em ag ? kakaka. Thối tha

Tiếp đến, một con điên thuộc chủng tộc nó tủ lâu đời. Tự nhiên vong mới gặp nó. Nó gào lên :"tức ag rứa" Mình ném lại 1 câu. Nộp bài ra trước mà tức chi nữa. Tự nhiên nó bảo mình gây sự. Ai rảnh mà gây vs mày. Nộp sớm tức mày tự tin mà tự tin thì tức quái j ??? Từ nay tao đách xài tiếng người vs mày nữa. Vs mày thì chỉ ném cho mấy kái cười khinh miệt vs bố thí cho mấy kái lườm rách áo thôi.

Rồi về nhà, thay quần áo xong. Bị ném cho kái lệnh. LÊN NGOẠI GẤP....ai cha...điên

Trên đường lại gặp thằng điên. Tự nhiên dựng xe đứng ngay giữa đường, chắn hết đường làm mình hết cua. Tức ói máu nhưng nói ko lại. Bỏ qua.

Lên ngoại, mới nói có mấy câu thằng cức khuê tự nhiên khóc. Thúi hoắc. Thấy cặp thằng Bình ném ngoài xe đem vào mẹ nó bảo trong mắt chị Nhon có mỗi e Bình thôi. 2 đứa đều con bả, thương thằng nào chả đc. Nói lắm vào ta đâm ra ghét thì đừng trách.

ngày thối tha

Happy birthday ngoại của con


@ ngoại: ngoại buồn lắm nhỉ...khi có 1 đứa cháu chả ra j như con. Học hành 0, tài năng 0, chăm chỉ cũng 0. Con là thế mà, một con số 0 tròn trĩnh. Nhưng con biết ngoại cũng yêu con lắm. Ngoại phải sống thật hạnh phúc, thật khỏe mạnh, thật lâu. Ngoại còn phải đợi đến khi con con lớn thật lớn nữa chứ nhỉ..hehe. Con ko biết hôm nay là ngày vui hay buồn nữa. Sinh nhật ngoại cũng có nghĩa ngoại sẽ già đi 1 tuổi. Con chỉ có thể cười cười thật tươi, sống 1 cuộc sống hạnh phúc. Món quà đó ý nghĩa vs ngoại hơn...ngoại nhỉ ???


Một ngày tuyệt vs khi cả nhà ngồi bên nhau như thế. Nếu không phải là sinh nhật ngoại thì khó mà đc như thế. Thiếu thằng Chốp tuy hơn bùn nhưng vẫn vui ơi là vui.

Đầu tiên là thằng Bình bị anh Láu khích bác vài câu siêu nhân gào..nhảy dựng lên múa may quay cuồng. Rồi chọc con bé BIGBANG...làm nó ngượng chín mặt vừa cười vừa la bai bải rủa anh láu. :))

Tiếp, anh Zim ăn đá, làm một vệt dưới mắt. Nhìn nó ngố tàu dã man. Ai chả biết choảng nhau mà cứ chối đây đẩy...TÉ...:))

Con Phương tè dầm mà cứ bảo con Lu đái. Ế rồi khi phát hiện ra e phươg cả nhà chạy tán loạn. Ai mà có nhỡ bế e í là mò đi tìm xem người mình có hôi không? Cười chết mất. Dì Bê hôm nay đc mùa...áo, quần..có tất..hahahaha

Má dù đã dặn dò kĩ cấm đứa nào bôi bánh kem lên người mà vẫn dính đạn của e phương...người mà ko ai ngờ tới hết...bò lăn bò ngã za cười...chảy cả nước mắt í chứ.

3 anh em hôm nay y như cặp bài trùng. Hồi xưa chả thik con bé tẹo nào thế mà dạo này nói chuyện hợp phết. Cười nghiêng ngả đến chả biết gì nữa. Hôm nay mới chợt nhận ra....mình cũng có thể cười hạnh phúc ko tí gượng ép...GIA ĐÌNH LÀ TẤT CẢ



Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

My family's pic part 1


Ngoại xinh đẹp của con. Con yêu ngoại nhiều nhiều lắm. Ngoại sẽ luôn khỏe mạnh như thế này chứ ??? Đừng ốm ngoại nhá.

 
 Hè 18 tuổi, lần đầu tiên con về quê bà ngoại. Xây nhà thờ cho ông cố. Trong suốt cuộc đời con, có lẽ đó là lần đầu tiên con thật sự thấy tự hào về gốc tích của chính mình, tự hào về gia tộc nhà ta. Con hi vọng ngoại mãi mãi khỏe mạnh. Con cũng yêu ngoại lắm lắm.



 
  

Papa bụng bự của con...kakaka...con vẫn giống ba hơn thằng bình nhể ???
Từ một khuôn đúc ra mà lị :))



 


@ omma: con sẽ học hành chăm chỉ ! T^T 





Cậu xê...kệ sâu..hehe...Xê như ba thứ hai của con í nhỉ ??? Đưa con đi công viên. Đưa con đến những nơi lạ lẫm. Mua thứ con thik. Cho con tiền. Vs con Xê tuyệt vs y như ba

 


Chả bao h chụp đc ảnh hai đàng hoàng hết...và lúc thằng khuê chưa có ẻo lả đến phát tởm.



 

  

Toàn là mấy kái ảnh mất mặt. :D. Thằng e trai yêu quý của tôi ơi. Làm ơn bỏ tí chút công sức để nuôi kái đầu đi, đừng bông lung chơi đùa mãi thế. Biết chưa ??



 

  
  

Cần phải vận động não nhiều hơn nữa..biết chưa ? Thằng quỷ nhỏ. Học chăm vào òi thik j sẽ có nấy nhớ. Tương lai rồi anh láu hay nhon sẽ nuôi mày mà. Hư là ta đá ngay biết chưa ??? 


-------------------------------
chờ đợi part 2 :))



DELETE

Tôi đã xóa bỏ mọi thứ.....


Tối qua, tôi lại khóc một lần nữa nhưng...nước mắt không chảy thành dòng như trước. Chỉ là rưng rưng chực trào mà thôi. Đơn giản chỉ vì tôi gần như xóa bỏ được tất cả rồi.


Tôi xóa bay tất cả những gì có liên quan không chút do dự, không chút hối hận. Tôi xóa bay tất cả những dòng tin nhắn làm tim tôi tan nát. Tôi đã khóc lần cuối....


Tôi biết mọi người, tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi là kẻ xấu xa, ích kỉ nhất mà họ từng biết. Nhưng liệu họ có biết rằng tôi cũng là người phải hứng chịu nhiều đau đớn nhất ????? Họ cho là tôi cố chấp nhưng liệu họ có biết tôi đã cố gắng nhiều như thế nào ? Tôi đã làm được những gì ? Và tại sao tôi lại buông xuôi tất cả ???? Họ nghĩ rằng tôi viết những entry kia là để trách móc, để sỉ vả một ai đó nhưng liệu họ có nghĩ rằng tôi viết ra chỉ để làm vơi đi nỗi đau trong tôi ? Họ cho rằng tôi la làng lên để vu oan giá họa cho người khác nhưng...sự im lặng mới là đáng sợ. Họ đã bao h từng thử đặt mình vào tôi ? Họ đã bao giờ chờ đợi trong vô vọng ? Không một tin nhắn được đáp trả. Không một ánh mắt nhìn mình vs dáng vẻ là một con người. Tôi đau...đau lắm trong tận trái tim này.

Tôi tự hỏi liệu có phải là tôi đau một mình ??? Bởi vì người vất bỏ mọi thứ không phải là tôi. Mà cũng chẳng có gì để phải níu kéo vì thế tôi sẽ không níu kéo việc này thêm nữa. Không nên dẫm vào vết xe đổ 2 lần. Chẳng qua chỉ là tình bạn hạng 3 đáng cười nhạo mà thôi. Tôi đã có một con bạn thân, một bà chị tốt và 2 đứa em ngoan. Tôi chẳng cần j nữa cả và tôi sẽ không bao h nhắc lại việc này nữa...vì thế...làm ơn...hiểu tôi



Tôi nhấn phím delete trên điện thoại mình nhưng tôi vẫn không thể nhấn delete trong đầu mình. Mọi thứ vẫn hiện rõ trong tôi và tôi cũng sẽ không bao giờ quên những nỗi đau đó cũng như người đã đâm nát tim tôi. Rất dễ để kết bạn nhưng rất khó để quên đi tình bạn. Rất khó để gây ra đau khổ cho người khác và càng khó hơn để tha thứ cho người đã làm bạn đau khổ.....

Nhưng giờ đây, khi entry này đc đăng tải, tôi sẽ F5 lại đầu mình, delete những thứ đáng bị vất bỏ. Tôi nên dùng kái đầu nhiều hơn là trái tim. Sống khô khan, vật chất thì tốt hơn. Những gì tốt đẹp mà tôi đem đến cho người khác rốt cuộc tôi chỉ nhận đc đắng cay tủi nhục mà thôi. Tôi có thể làm được. Chắc chắn thế !!! Sống 5 phần vật 5 phần người. Tôi vốn đã là một kẻ đáng kinh tởm rồi mà....hahahahha





Liệu có phải tôi đang...Cười ???


Người người nhìn vào thể nào cũng bảo tôi rằng :" mày sướng thật đấy ! Hạnh phúc thật đấy!" "Thik j có nấy chả ai sướng hơn mày." " Con gái rượu đúng sướng" Ừ..đúng...nhưng đó chỉ là về mặt vật chất mà thôi. Có mấy ai thật sự biết rằng 19 năm qua tôi sống như thế nào ????

Tôi cười không có nghĩa là tôi vui. Đã biết bao lần tôi cười nửa miệng chửi đời và chửi chính cả bản thân mình. Một con người tởm hại như tôi không đáng được cười hạnh phúc. Một thế giới tởm hại như thế này không đáng để tôi cười.


Tôi chưa bao giờ hạnh phúc đến độ vừa khóc vừa cười tươi thật tươi. Tôi chỉ có gượng cười méo mó nhưng nước mắt lại lăn dài. Cười gượng dường như trở thành sở trường của tôi. Tôi có thể cười bất cứ lúc nào, vì bất cứ việc gì..mà không một chút xúc cảm. Tôi KHINH BỈ chính tôi...


Tôi mệt mỏi khi phải đeo kái mặt nạ giả dối đó...nhưng tôi không thể tháo bỏ nó ra đc...dường như chúng tôi là một. Đôi khi tôi muốn vất bỏ tất cả để đc sống theo cách sống của riêng mình nhưng KHÔNG THỂ...bởi tôi không thể vất bỏ chính mình......


Tôi mong...mong đến một ngày, một ai đó...có thể làm tôi cười theo đúng nghĩa của nó.....................





Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2009

wedding dress chap 10


Tôi thật sự không thể tin nỗi vào mắt mình. Hai người đó đang quấn chặt lấy nhau. Anh ta ôm cục silicon đó vào lòng và ngủ bình yên bên cô ta ????. Tôi thật sự không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Tại sao cô ta lại ở đây? Tại sao cô ta lại ngủ trên giường tôi? Tại sao hai người có thể lừa dối tôi ? Tại sao thiên thần trong sáng trong mắt tôi lại biến thành con quỷ dục vọng ? Máu trong người tôi sôi lên sùng sục. Tim tôi bóp nghẹn từng cơn, tôi thở dốc, chân tôi khụy xuống. Toàn thân tôi run rẩy. Cố kiềm chế bản thân mình tôi lấy tay đấm mạnh vào cửa. Rầm! Hai con người thối nát kia bắt đầu trở mình. Ân dụi mắt..không hắn dụi mắt nhìn tôi sững sờ. Con đàn bà kia còn bỉ ổi hơn gấp ngàn lần khi bình thản nói:
- "Cô đến có việc gì ag ?"
Nhà tôi. Tổ ấm của tôi. Thế mà cô ta dám hỏi tôi như thế ư ? Khốn kiếp! Không thể nhịn hơn. Tát cô ta một cái điếng người tôi bước nhanh ra khỏi nơi ô uế đó. Tôi bước nhanh dần...tôi chạy...nước mắt rơi nhanh...nghẹn đắng. Tôi ước tất cả những gì tôi nhìn thấy chỉ là mơ...ÁC MỘNG. Đầu tôi như đông cứng lại theo bản năng tôi cứ chạy chạy chạy mãi.....


Ân đuổi theo tôi, kéo tôi lại nhưng những gì anh ta nói lại đẩy tôi ra xa. Khi tôi nhìn thấy tận mắt mà anh ta vẫn chối rằng anh ta chẳng biết gì cả, rằng đây chỉ là hiểu lầm. Nực cười. Tôi đâu có ngu đến thế. Khi tôi bị tổn thương đến tột cùng mà anh ta nói tôi phải tin anh ta. Tin vào điều gì đây? Vào sự phản bội ? Anh ta chưa bao giờ đòi hỏi tôi chuyện đó. Đó là điều cấm kị khi chúng tôi nói chuyện với nhau. Tôi đã lầm tưởng rằng đó là một người con trai tuyệt vời nhất trên thế giới này. Và giờ đây bức tượng vĩ đại đó đã sụp đỗ, vỡ vụn từng mảnh y như tim tôi vậy. Thật buồn nôn khi phải đứng đối diện với anh ta. Tôi muốn đi khỏi đây thật nhanh. "Để tôi yên." Điều duy nhất tôi có thể nói bây giờ...hắn buông tay...tôi quay lưng nước mắt lưng tròng.


Hơn hai tuần sau đó, tôi tránh mặt Ân mọi lúc mọi nơi. Tôi biết mình cần phải gặp Ân và nói rõ tất cả nhưng tôi vẫn chưa thật sự sẵn sàng, tôi cần thêm thời gian. Đôi khi bất chợt nhìn thấy Ân lòng tôi lại nhói đau. Mắt thâm quầng, da xanh xao...trông Ân tiều tụy đến quặn lòng. Đôi lần tôi muốn vất bỏ lòng tự trọng này để chạy đến bên Ân nhưng rồi hình ảnh đó lại hiện ra trước mắt tôi, nước mắt lại rơi, đau thương lại trỗi dậy.


Hôm nay tôi đến trường sớm hơn mọi ngày, tôi muốn gặp Ân để giải quyết chuyện này. Nếu cứ tiếp tục né tránh như thế này tôi sẽ điên mất thôi. Không thể nuốt nổi cơm, không thể ngủ được quá 2 tiếng mỗi ngày, không thể kiểm soát nổi hành động của bản thân. Tôi như bóng ma vật vờ suốt 2 tuần qua. Chia tay cũng được bỏ qua cũng được. Chỉ cần việc này được giải quyết mà thôi. 


Suy nghĩ cả đêm tôi quyết định hẹn Ân ở căn tin. Không phải ở tổ ấm...cũng không phải ở một nơi vắng vẻ. Bởi tình yêu của tôi được tất cả mọi người chứng dám nên nếu...nếu kết thúc thì cũng phải như thế. Tôi sẽ không chịu đau một mình đâu. Tôi nhờ bố gọi nhắn vs Ân như thế bởi điện thoại và cả máy tính tôi đều ném cả vào tủ khóa lại đồng thời ném cả chìa khóa tủ đi. Vì tôi sợ bản thân sẽ làm điều gì đó ngu ngốc. Vì tôi sợ tôi sẽ bị lừa lần nữa bởi những lời mật ngọt. Vì...tôi...không đủ can đảm để đối diện với Ân, với sự thật tàn khốc đó.

Hôm nay căn tin có vẻ đông hơn thường ngày thì phải. "Có chuyện gì chẳng ?" Tôi thoảng nghĩ khi nhìn thấy lũ nhợn đang đứng bu quanh cửa căn tin. Lỉnh người qua đám đông kia là cả một vấn đề: đầu tóc tôi rối bời, áo quần xộc xệch là cái giá mà tôi phải trả. Nhưng giá đó là quá rẻ để nhìn thấy cảnh tượng này. 
- "Muốn thì cô cứ thử đi. Hôn một lần xem sao."
- "Thật chứ ?"
Ngủ với nhau còn chưa đủ sao? Xé nát tim tôi chưa đủ sao? Bây giờ lại vác nhau đến trường hôn hít như thế này ư? Muốn chứng minh cho tôi thấy rằng tôi là một con ngu ag ? Muốn nghiền nát trái tim này ư ? Muốn giết chết tôi ư ? 

Không hét toáng lên, không nhào vào đánh tới tấp hai kẻ khốn nạn, không nhỏ lấy một giọt nước mắt tôi rời khỏi đó trong IM LẶNG. Sự IM LẶNG chết người. Sự IM LẶNG tiễn biệt. Sự IM LẶNG...đến rợn người. Mọi thứ quanh tôi đều câm lặng, đảo điên tất. Hôm nay bầu trời lạ thật đấy! Sao nó lại quay vòng như thế này nhỉ ??? Tôi rơi vào sự IM LẶNG ghê rợn mà mình tự tạo ra........









Thứ Hai, 14 tháng 12, 2009

wedding dress chap 9

Tình yêu của chúng tôi không nồng nàn, mãnh liệt, da diết cũng chẳng có tí nào lãng mạn, bay bổng nhưng cũng không phải là nhạt nhẽo, vô vị chúng tôi có hương vị riêng của mình. Vì cả hai chúng tôi đều theo chủ nghĩa chóng chán nên chúng tôi quyết định hạn chế thời gian gặp nhau ở trường bù lại cuối tuần chúng tôi dành riêng cho nhau. Đôi khi HOT SEA lại giật những kái tít kiểu như chúng tôi cãi nhau hay chia tay gì gì đó và mỗi lần thế Ân lại làm loạn lên, còn tôi thì vừa hạnh phúc vừa đau khổ thu dọn tàn cuộc. 

Mọi người luôn thắc mắc tại sao chúng tôi lại gọi tên nhau chứ không anh anh em em ngọt ngào. Nói thật, tôi bằng tuổi Ân cơ mà tại sao tôi phải gọi anh chứ? Quyền bình đẳng. :D. Ân thì lại nghĩ khác. Ân cảm thấy buồn nôn khi nghe thấy hai từ "anh, em". Lí do thì tôi không được thắc mắc. Chính xác hơn nếu tôi gặng hỏi có lẽ Ân cũng sẽ nói ra nhưng mắt Ân buồn...rất buồn...

Mỗi chủ nhật hẹn hò của chúng tôi đều rất mới lạ. Ban đầu chúng tôi cũng như những cặp đôi khác thường đi công viên giải trí, xem phim...nhưng rồi đâm ra ngán chúng tôi tìm những nơi thú vị hơn. Ở kái thành phố nhỏ bé này, không có nơi nào là chúng tôi chưa đặt chân đến cả chỉ trừ một nơi : nhà Ân. Ân không thích nói về gia đình mình, bản thân mình và về tình yêu của chúng tôi. Điều đầu tiên Ân bắt buộc tôi hứa khi chúng tôi bắt đầu hẹn hò là không hỏi về gia đình Ân và không đòi về nhà Ân. Mặc dù tò mò kinh khủng nhưng tôi chẳng bao h hỏi về điều đó vì tôn trọng người khác là tôn trọng chính bản thân mình. Ai cũng có một bí mật không muốn nói ra và tôi sẽ đợi...cho đến khi Ân sẵn sàng nói với tôi tất cả. 

Suốt 5 năm qua chúng tôi chưa hề cãi nhau, cũng chưa từng giận hờn nhưng cách đối đáp của chúng tôi thường ngày cũng có thể coi là cãi nhau rồi. :D. Với những cặp đôi khác thường kết thúc buổi hẹn hò bằng một kái kiss nồng nàn còn vs chúng tôi kiss là một thứ xa sỉ. :D. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười chết người đó thôi là tôi hạnh phúc nguyên tuần rồi chứ nói gì đến kiss. Ân luôn làm tim tôi rộn ràng bởi những kái kiss bất ngờ mọi lúc mọi nơi mà không hề được báo trước. Mỗi khi tôi hỏi thì Ân vuốt má tôi cười "Thấy yêu thì kiss thôi ". Rồi tôi lại ngượng đỏ mặt lên, Ân phá lên cười "cute! cute!" rồi hôn tôi. Tôi đến chết vì đau tim mất thôi. T^T. Đôi khi tôi muốn dành lại thế chủ động, không thể để bị lép vế được nhưng những khi đó Ân lại nhéo má tôi :" Trẻ con mà cứ vòi quà thế là không ngoan."



 Lên đại học, Ân vào khoa thiết kế còn tôi...1 con ngốc lêu lổng. Bố ném tôi vào quản trị kinh doanh nhưng tôi không thích tẹo nào. Tôi đến trường chẳng qua vì Ân cũng đến đó. Chúng tôi thường chỉ học những môn chuyên ngành còn môn chung chúng tôi chuồn học về "tổ ấm" của chúng tôi. "Tổ ấm" thật ra chỉ là một căn xép nhỏ chúng tôi mua bằng tiền bán tranh của tôi + áo quần thiết kế của Ân. Ở đó, tôi sẽ vẽ tất cả những gì tôi muốn lên tường dù xấu hay đẹp còn Ân sẽ ngồi may những mẫu thiết kế mới. Mặc dù chuyên ngành của Ân là thiết kế thời trang nhưng hầu hết ngoài những sản phẩm Ân may cho tôi thì tất cả đều là váy cưới. "Người phụ nữ đẹp nhất là khi ở thánh đường, váy đẹp nhất là váy cưới. Có muốn mặc thử không?" Ân luôn đáp thế mỗi khi tôi thắc mắc và tất nhiên tôi chả dại gì mà từ chối cả. Tất cả đều may theo số đo của tôi_số đo không bao giờ thay đổi. Điều tự hào nhất của tôi. Dù có ăn nhiều đến chừng nào tôi cũng không bị tăng cân. Ân rất thích điều này vì dù 10 hay 20 năm nữa chỗ váy áo này tôi đều có thể mặc được, sẽ đỡ được cả đống tiền í chứ. 

Nhưng rồi tất cả hạnh phúc đó đã bị đạp đỗ khi Ân phản bội tôi, phản bội lại tình yêu của chúng tôi. 7g sáng chủ nhật mỗi ngày tôi đến "tổ ấm" chui vào chăn, ôm Ân ngủ một giấc đến trưa. 12g là giờ chúng tôi hoạt động và 12g đêm là lúc Ân tiễn tôi về nhà. Giữa tôi và Ân chưa bao giờ xảy ra kái x thứ 3. Ân không bao giờ đòi hỏi tôi chuyện đó bởi hai chúng tôi tôn trọng nhau. Chúng tôi chỉ nằm bên nhau, tôi gối đầu lên tay Ân, Ân ôm tôi vào lòng để hơi ấm lan tỏa cho nhau, sưởi ấm lòng nhau, xoa dịu nỗi đau trong nhau. Tôi yêu Ân yêu rất nhiều và tôi nghĩ Ân cũng thế.

Tôi cãi nhau với bố vì mẹ. Sau 21 biệt tích giờ đây bà ta quay trở về và muốn gặp tôi. Bố bắt tôi phải gặp bà ta nhưng tôi từ chối thế là cãi nhau. Tôi mệt mỏi. Tôi cô đơn. Tôi muốn khóc...Ân.....Tôi đến tổ ấm sớm hơn mọi lần. Bước khẽ khàng sợ Ân tỉnh giấc. Nhẹ nhàng mở cửa. Trước mắt tôi...Ân đang ngủ....bên cạnh Ân không phải tôi mà...là một cô gái khác.... TIFFANY.... 


 



Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2009

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2009

wedding dress chap 8


Những gì tôi muốn sau chuỗi những chịu đựng kia là sự yên tĩnh vậy mà hắn vẫn không để tôi yên. Lấy cốc trà sữa đang uống dở của một đứa dở hơi nào đó. Hắn bước nhanh về phía tôi, chụp lấy tay tôi rồi kéo người tôi về phía hắn và tưới toàn bộ trà sữa lên người tôi. Mất 7 giây định thần, tôi nhìn thằng vào mắt hắn cười nửa miệng_nụ cười đểu nhất từ trước đến nay. Ném phịch balo về phía lũ nhợn ăn bám kia. Tiếng cười im bặt. Tôi bước về phía trước nhanh hết mức có thể, với lấy bình cứu hỏa, giật chốt xịt thẳng vào người hắn. Lần đầu tiên tôi bực mình đến vậy. Ngay cả khi tôi biết sự thật rằng mẹ tôi đã ném bỏ tôi chứ không phải bà ấy đã mất tôi cũng không nổi điên đến vậy. Ngay lúc này đây tôi có thể vật chết một con bò luôn í chứ. Đặt bụp bình cứu hỏa xuống. Tối túm lấy cổ áo hắn kéo lại gần mình.
- "Đùa cũng có giới hạn thôi nhá. Núi cao còn có núi cao hơn. Nhục nhã thay !"
- "Này! Con kia ! Mày làm gì người yêu bà đấy hả ?" Con tịt nhựa kia đang lăm lăm tiến đến, miệng la toáng cả lên, tay chân vung vẩy tứ phía.
- "Kái đống trắng bệch này là bồ mày đấy ag? Người không yêu lại đi yêu vật. Ag mà quên. Mày cũng có phải là người đâu nhể. Mày là plastic doll cơ mà." Tôi nghe đâu đó tiếng cười khúc khích. Aiz za kái lũ nhợn. Sao chúng nó hèn thế nhỉ ? Suốt đời chỉ biết chui rúc đâm thọt đớn hèn như thế thôi sao ?
- "Ya! Chứng cứ đâu hả? Chứng cứ đâu mà mày dám bảo là bà phẩu thuật hả?" Chút phản ứng yếu ớt của con cáo già trước họng súng của thợi săn đây mà.
- "Silicon ! Silicon ! Silicon !" Tôi đưa tay vuốt mũi nó, đập bộp vào ngực nó và cuối cùng vỗ vào kái mông béo ngậy vì silicon của nó. Ôi xa! Nhìn kái mặt nó lúc này buồn cười vãi. Hết lấy tay che chỗ này lại quay sang đậy chỗ kia. Còn kái lũ nhợn kia thì vẫn cười hí hửng như thế. Trong kái xã hội thối nát này chả nhẽ chẳng còn ai có chút chút j đó người ư ? Thật kinh khủng!! Mặc dù ghét cô ta nhưng tôi cũng thấy hơi hơi có lỗi, hơi hơi xót thương. Nếu mà là cô ta thì chắc tôi sẽ độn thổ mất thôi. Haiz. Cây kim giấu trong bọc lâu ngày cũng lòi ra thôi. Ko sớm thì muốn ngượng trước đỡ hơn nhục về sau. Ag. Mà bây giờ không phải là lúc lo cho người khác. Đi khỏi nơi chết tiệt này thôi. Ngày mai phải đòi bố chuyển trường mới được. Tôi lê lết kái thân tàn bước từng bước nặng nề.


- "Này! Muốn solo không?"
Tôi quay phắt lại nhìn gương mặt bỉ ổi của hắn. Một thằng con trai đang thách một đứa con gái đánh solo với mình sao ? Mày tưởng bà sợ hả ? Đã chơi thì sẽ chơi cho đến cùng. Tôi giương mắt lên thách thức hắn


* bể bơi trong nhà *
Tôi đứng đối diện với hắn, 4 mắt nhìn nhau trừng trừng y như trong phim kiếm hiệp vậy, chỉ thiếu việc quay vòng vòng từ trên xuống cộng thêm gió thổi là bay nữa thôi. Lũ nhợn cũng đang cầm điện thoại cố quay những cảnh nét nhất để rồi tung lên mạng và tôi sẽ lại HOT và sẽ càng HOT hơn nếu tôi đánh cho hắn bầm dập. Dù cho dung nhanh tôi lúc này không được toàn vẹn cho lắm nhưng chả quan tâm, giết hắn là nổi ngay. Haha. Ag không, nếu giết hắn thì tôi sẽ bị j? bố sẽ ra sao? Nhìn hắn lúc này tôi chỉ muốn phì cười ra mà thôi. Cả người trắng toát từ trên xuống dưới. Sau này nếu bị thâm mắt có lẽ nên lấy bình cứu hỏa ra xài. :))


Sau một hồi "say đắm" nhìn nhau, hắn mở lời trước.
- "Muốn solo thì theo tôi" rồi xoay người rơi bịch xuống hồ bơi cười thách thức. Nhìn hắn lúc đó tôi chỉ muốn cào cho rách mặt ra thôi. Nhắc mới nhớ. Vết thương vẫn còn...hắn còn đau không nhỉ? Ag......tôi đúng là điên mất thôi. Cắn môi tự phạt lấy lại tinh thần. Mà sao lại phải xuống nước nhỉ? Đánh nhau thì ở đâu chả được cơ chứ. Hắn hâm sao? Mãi nghĩ tôi quên mất việc chính lúc tỉnh người ra nhìn hắn thì....THIÊN THẦN !!!

Một thiên thần dưới nước. Xung quanh hắn nước trắng xóa bồng bềnh y như mây vậy. Nước làm áo ướt mà áo ướt thì dính vào da...tôi..chưa..bao...giờ..nghĩ...BODY hắn chuẩn đến vậy. Ôi! Máu mũi tôi chỉ chực chờ phun ra thôi í. Hắn đang vuốt tóc..trời...ước gì tôi là tóc hắn... tôi thực sự không muốn thoát ra khỏi giấc mơ này.


- "Cô sợ đấy ag? Không dám hả?" Hắn phá đám, cắt ngang giấc mơ của tôi. Hắn...cần phải được dạy dỗ. Tôi nhảy ùm xuống nước. Nước! Tôi quên mất mình không biết bơi. Làm sao đây? Làm sao đây? Tôi nhắm chặt mắt, quẫy đạp liên tục. Chúa ơi con chưa muốn chết !!! T^T


- "Cô cũng bạo dạn đấy nhỉ? Không biết bơi mà cũng dám nhảy xuống. Nếu tôi không cứu thì sao đây hả?"
Chuyện quái gì đây? Có thứ gì quấn dưới bụng tôi thì phải? Ở bể bơi mà làm sao có rắn được. Rắn! Tôi mở to mắt, đạp mạnh cố vùng ra khỏi chỗ này. 
- "Ya! Đủ rồi đó! Cô điên đấy ag? Còn đạp thế nữa tôi thả ra cho chìm luôn đấy"
Tôi từ từ mở mắt. Hắn! Đang đứng trước mặt tôi. Chỉ cách tôi 5cm không 3cm. Tôi có thể nhìn rõ hàng mi cong của hắn, nốt ruồi ngay cánh mũi, tôi có thể có thể cảm nhận được hơi thở của hắn. Tim tôi đập liên hồi, trông ngực dồn dập, máu không kịp chảy về tim bởi nó phải chảy ngược lên mặt tôi. Tôi thấy mặt mình nóng ran. Tất cả những gì tôi có thể làm lúc này là đẩy hắn ra xa. Nhưng có thứ gì đó cuốn lấy bụng tôi là kéo tôi lại gần hắn. Tôi lấy tay mình cố đẩy vật đó ra. Đó...là tay hắn. Tôi sững sờ khi biết đc điều đó. Hắn đang ôm tôi? Liệu có thể coi đây là ôm không nhỉ ???? Nếu cứ mơ mộng thế này tim tôi sẽ ngừng đập mất. Tôi vùng mạnh lẫn nữa hất văng tay hắn ra...thở phào nhẹ nhõm nhưng tôi đang CHÌM...người tôi đang chìm dần lần nữa. Hắn chụp tôi lại kéo sát hơn về phía mình. Tôi cảm giác như da tôi và da hắn dính chặt vào nhau. Máu tôi và máu hắn hòa vào nhau...tim tôi và tim hắn dường như cùng chung một nhịp đập. Tôi thật sự không muốn cảm giác nhau dừng lại nhưng nếu nó không dừng lại thì tôi sẽ làm gì đây? Tôi không thể khống chế mình hơn nữa. Tôi nhắm nghiền mắt, lấy hai tay chen giữa đẩy người hắn và người tôi ra xa nhau. Cách duy nhất tôi có thể làm được.


- "Cả tôi và cô. 2 chúng ta đều đã vất bỏ được kái mặt nạ giả dối kia rồi. Bây giờ là thực hiện điều cô nói thôi."
- "Điều tôi nói? Điều gì?" Tôi ngơ ngác ngẩng mặt lên nhìn hắn. 


Hắn và tôi...chúng tôi...đang HÔN nhau !!!! Chuyện gì đang xảy ra đây? Tôi đang ngẩng mặt lên thì hắn cúi xuống. Tay hắn đỡ lấy đầu tôi và môi tôi... ag không môi hắn chạm vào môi tôi. Đó là hôn ??? Nụ hôn đầu tiên của tôi ? Ở trước mặt bàn dân thiên hạ...... Tôi vội đầy hắn ra nhưng hắn lại ghì chặt tôi hơn. Càng cố thoát ra tôi càng bị hút chặt vào đó. Trong đầu tôi lóe lên ý nghĩ "đá vào chỗ hiểm của hắn" cách mà bố dạy tôi trong những trường hợp nguy hiểm nhưng tất cả những gì mà tôi làm là ôm lấy cổ hắn và chìm sâu vào nụ hôn đó...

Thứ 7 ngày 17 tháng 7... tôi không còn là HOT GIRL và hắn cũng không còn là HOT BOY
Thứ 7 ngày 17 tháng 7... chúng tôi chính thức hẹn hò. 
Thứ 7 ngày 17 tháng 7... chuyên mục HOT SEA vẫn là của tôi...của chúng tôi thì đúng hơn....




Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

GD and Shine a light


G_Dragon: leader BigBang, 21 tuổi. 1st concert


Các người ác lắm.
Các người nói thằng bé đạo nhạc, sản phẩm mà thằng bé vất vả nhào nặn nên các người bảo đó là ăn cắp. Các người ném tránh nhiệm lên người thằng bé, đổ dồn áp lực vào thằng bé, tạo stress cho thằng bé nhưng rốt cuộc các người có khẳng định được đó là đạo nhạc không? các người chỉ biết im lặng sau khi bị bố Yang vạch mặt. Các người có thù hằn gì vs thằng bé à ? Các người ganh tị vì thằng bé chỉ mới 21 tuổi nhưng đạt được tất cả những gì mà một nhạc sĩ, một ca sĩ 60 tuổi chưa chắc đã đạt được. Các người ganh ghét thằng bé vì nó được mọi người công nhận là thần đồng ? 


Các người ác lắm. 
Các người có biết rằng để làm nên concert đó...thằng bé đã phải vất vả như thế nào...các người đưa thằng bé lên trời xanh để rồi bắt nó phải gánh lấy một đống áp lực, trách nhiệm trên lưng. Một concert bình thường các người thể nào chả bảo rằng thằng bé tầm thường, rằng mọi thứ mà thằng bé có được chưa chắc đã đúng sự thật. Một concert hoành tráng thì các người bắt đầu bới móc, chì chiết thằng bé. Các người định đem thằng bé ra tòa ư ? Các người muốn bỏ tù thằng bé hay phạt tiền đây? 


Bố đã đứng ra xin lỗi thay cho thằng bé rồi. Bây giờ các người định sao đâu? Tiếp tục cuộc chiến này ag ? Đừng làm gì để rồi phải hối hận và tất nhiên dù có hối bao nhiêu đi nữa thì cũng ko được. Tôi xin các người để thẳng bé yên. Đừng làm nó mệt mỏi thêm nữa....Nó không đáng để bị đối xử như vậy...Xin các người.........................

wedding dress chap 7


Một sáng chán ngán. Thật ghét việc này. Cúi gằm mặt đi vào để không ai nhìn thấy gương mặt tôi lúc này. Thật khó chịu. Tôi mà cũng có ngày như thế này ư ? Tôi đến trường chỉ là để hỏi hắn về việc đó mà thôi. Giải quyết xong là về nhà ngay. Tôi không muốn lên bản tin HOT vì việc này chút nào. May mắn thay tôi nhìn thấy hắn ở hành lang. Chỉ có chúa mới hiểu lòng tôi.
- "Tôi muốn nói chuyện với ông." Tôi cười vẫy tay chào rồi đưa cho hắn bịch sữa.

* Flash*
$ Trong phòng tôi, trước gương soi. Tôi đang tự vấn $
- Đi học rồi hỏi hắn ta cho ra nhẽ vụ này.
+ Điên ag? Vác kái mặt như thế này ra đường chỉ tổ nhục nhã chứ được kái tích sự gì. Ở nhà thôi. Nằm nhà nghiền thật kỹ câu đó rồi mai hỏi hắn cũng được

- Không. Mình muốn biết ngay bây giờ cơ. Ngẫm cả đêm rồi mà có ra đâu. Cứ thế này bực mình lắm.

+ Nhìn mà xem ? Kinh dị thế này bố nhìn thấy còn xỉu nữa là người khác. Trông mặt mình mới giả tạo làm sao.
- Khoan ! Giả tạo ! Mặt mình ư ? Đi học thôi !


$ Trên xe từ nhà đến trường $
- Mình sẽ chào "cậu ấy" như thế nào đây ? Mình sẽ bắt tay ? Vẫy tay ? Hay cười chào điệu đà như mình vẫn thường chào "đuôi"
+ Mất mặt lắm. Cứ thế bước đến ném cho hắn vài câu xóc xỉa vào
- Không được. Hay mình nhắn tin cho cậu ấy nhỉ? Số điện thoại thì có thể hỏi zeden. Chỉ cần cười nói vài câu thể nào chả có được.
+ Hay là mình chào hỏi kiểu mấy thằng vẫn hay làm vs nhau nhỉ ? Không. Mất hết cả nữ tính
"Thế này cũng không được thế kia cũng không được! Mặc kệ ! Đến đâu hay đến đấy !" Tôi vò đầu hét toáng lên.


Nhưng dù có nghĩ bao nhiêu đi nữa, dù có bao dự định trong đầu đi nữa tôi cũng không thể ngờ được hành động của hắn.....Tôi đã QUÊN MẤT việc này.


* Flash *
Tôi đớ người khi nhìn hắn ném bịch sữa tôi đưa vào thùng rác ngay trước mắt. Cười hả hê cùng chúng bạn khi nhìn thấy bộ mặt ngờ đệch ngớ ngẩn này của tôi. Gương mặt không chút cảm xúc. Hắn có phải là người hôm qua tôi gặp ? Một người dịu dàng đỡ tôi khi tôi ngã, nén đau chỉ vì sợ tôi tổn thương, cười dịu hiền như nắng mùa thu. Con hắn, người đang đứng trước mắt tôi. Là một kẻ tàn bạo phá tan tòa soạn, là một kẻ côn đồ hút thuốc trên sân thượng, là một con quỷ máu lạnh đang dẫm đạp tôi. Con quỷ đó đang nói gì đó. Hắn đang nói với tôi hay vs ai khác ? Hắn đang cười nhạo tôi hay vs ai khác? Tai tôi sao lại ù đi? Sống mũi tôi sao lại cay? Mắt tôi sao lại ngân ngấn nước? Và tim tôi...tại sao nó không đập?
Không được khóc. Nếu tôi khóc bây giờ cũng có nghĩa tôi đã thua hắn. Gnonne ! Mày không được khóc. Tình huống này đủ xấu hổ rồi không cần phải thêm mắm dậm muối gì nữa cả. Khóc bây giờ chỉ tổ hạ nhục bản thân mà thôi.


- "Này! Mặt nạ! Hôm nay có vẻ dày hơn nhỉ? Trông như thể cô trét thạch cao lên mặt í. Hahahahah...." "Bất động rồi ag? Cô định hóa mặt dày ở đây đấy ag?" Hắn cốc cốc vào đầu tôi như thể tôi là một con manacanh vô tri vô giác, là thứ đồ chơi rẻ tiền của hắn rồi cười phá lên. Tiếng cười đó đã tát mạnh vào mặt tôi, tôi tỉnh người trừng mắt nhìn hắn gằn từng tiếng.
- "Rốt cuộc ông là ai? Là kái quái gì hả ?"
- "Ôi ! Hot girl nổi loạn! Không đếm xỉa gì đến hình tượng của mình nữa ag? Sợ quá! Sợ quá!" Hắn nhảy choi choi lên như thằng điên. 

Hắn đang sỉ nhục tôi. Đang thọc sâu vào lòng tự trọng của tôi. Đang chọc ngoáy chút nam tính đâu đó trong tôi. Tôi đấm thằng vào mặt hắn. Một cú trời giáng hất cẳng hắn ngã nhoài. 
- "Kái gì cơ? Mặt nạ ag? Tôi mang mặt nạ thì sao hả? Liên quan j đến ông chứ? Giả tạo ư? Ai mới là người giả tạo chứ hả? Đâu mới là con người thật của ông chứ? Bắt nạt một đứa con gái mà không tấy xấu hổ ag? Còn các người nữa ! Lũ bù nhìn, lũ ăn bám đáng kinh tởm. Đứng sau lưng hắn ta cười thì tài lắm bây giờ hắn bị tôi đấm ra thế đấy sao chẳng thấy ai đứng ra nói gì cả hả? Cười tôi ư? Các người mới đáng bị chế giễu, đáng sỉ nhục."
Ném cho kái lũ ngu si kia kái nhìn khinh bỉ, tôi bỏ đi hay nói đúng hơn là tôi đang chạy trốn. Chạy trốn khỏi lũ động vật kia. Chạy trốn khỏi con quỷ giả tạo kia. Tôi muốn khóc...thật sự muốn khóc.....



Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009

wedding dress chap 6


Tôi ngồi thẫn thờ bên bàn trang điểm. Đây là ai ? Là tôi sao ? Gương mặt hốc hác, mắt thâm quần lại còn tàn nhang nữa chứ. Tàn nhang...đây là tôi ag ? Thật kinh khủng. Tôi muốn chết quách đi cho xong...làm sao vác bộ mặt này đi học đây. Dù có trát cả tấn phấn lên mặt cũng không thể che hết vết thâm quầng này. T^T. Chung cuộc vẫn là tại hắn ta. Mà tôi sao thế nhỉ ? Hôm qua, tôi giống như một con hâm vậy. Tôi đã nói j với hắn ? Ag....Tôi không muốn nhớ mà tại sao nó cứ lởn vởn trong đầu tôi thế nhỉ ? Nằm phịch xuống giường, khung cảnh đó hiện ra trước mắt tôi.


Trong công viên, bên ghế đá, tôi đang sát trùng vết thương cho hắn. Người gì đâu mà tệ thế không biết. Đau có tí tị tì ti mà miệng thì cứ la oai oái lên. Thật ra thì tôi cũng cố tình "nhẹ tay" một tí nhưng đâu đến nỗi phải oang oác kái miệng lên thế đâu chứ. 
- "2 người là một cặp đấy ag ?" 
Ag. Tôi đang nói gì thế nhỉ ? Ôi trời ơi ! Tôi tự cóc vào đầu mình một kái rõ đau. Là tò mò thôi...là tò mò thôi.
- "Há ? Ai cơ ?" 
Hắn lại còn giả ngây nữa chứ. Bực mình. Đến nước này tôi cũng chả thèm vòng vo nữa.
- " Ông và con tịt."
- "Tịt ! Hay đấy. kakaka. Cô cũng thú vị đấy chứ nhỉ ?" Hắn cười to làm tôi đỏ cả mặt. Gai mắt tôi càng "nhẹ tay" hơn. Cho chết đi
- "Đừng đánh trống lảng ? Hai người là một cặp đúng không ?"
- "Có là một cặp hay không thì có liên quan j cô ?"
- "Sao không ? Vì 2 người mà thanh danh tôi bị giảm sút cơ mà." Tôi lườm hắn một kái rõ kêu. Lí trí tôi muốn thôi ngay việc "điều tra" này nhưng miệng tôi nó không chịu nghe, cứ phun hết ra còn tim tôi thì cứ đập liên hồi như thể tôi sắp lên đoạn đầu đài í.
- "Tôi và cô ta chả có quan hệ gì cả."
- "Không có mà báo trường tung tin trang nhất thế ag ?" 
Ông tưởng tôi ngu tôi đui tôi điếc chắc ? Nói thế mà cũng nghe được. Đến đứa con nít 3 tuổi nó còn biết ông láo lường cán bộ nữa là tôi. Tôi quyết moi thông tin đến cùng, xem có tin gì hay nữa không, mai tôi tung tin hỏa mù cho ông chết nhá. Ý nghĩ thì là thế, bực mình là thế nhưng tim tôi lại đang nhảy múa tưng bừng. Hôm nay tôi làm sao thế ? Tim tôi bị gì ag ? Toàn những cảm xúc lần đầu xuất hiện. Tôi phải làm sao mới thống trị được nó đây ?
- "Tin hay không tùy cô. Tới số báo sau, thằng ngu kia không đính chính thì tôi sẽ đập nát cái tòa báo đó ra." Hắn đấp bụp xuống ghế làm tim tôi đánh bốp một phát. Phải cẩn thận lời nói mới được. Ai chứ hắn thì dễ đấm cho tôi một phát như thế lắm.
- "Đính...đính chính là 2 người chả có quan hệ gì ag ? Sao ông không bắt zeden viết bài đính chính ở bản tin ấy." Tôi vừa lắp bắp nói vừa xích ra xa hắn...nhỡ hắn làm cho một phát thì tôi đi tong.
- "Kakakaka." Hắn cười ngặt nghẽo, nhìn rôi, thong thả nhả từng chữ. " ĐỂ SOÁN NGÔI CÔ 1 TUẦN NỮA "
Đau không thể nào tả siết. Tôi mà lại bị hắn làm bẽ mặt như thế ư. Tôi đè chặt băng cá nhân vào chỗ vết thương làm hắn giãy dụa vì đau. Sau một hồi hả hê, tôi thả tay ra nhìn hắn bĩu môi. Hắn cười sặc sụa :" Càng lúc càng thấy cô thú vị hơn"

* Bụp * Tim tôi đập liên hồi, mặt tôi nóng rang. Tôi vội quay sang chỗ khác để hắn không nhìn thấy. Hắn càng cười tim tôi đập càng nhanh. Tôi phải dừng ngay việc này lại. Tôi quay sang nhìn hắn, mắt lăm lăm muốn bảo hắn dừng cười ngay nhưng rốt cuộc tôi lại nói gì....T^T
- "Thay vì đăng thông báo đính chính sao không làm một bài báo HOT hơn ?"
Hắn dừng cười ngay lập tức, mở to mắt nhìn tôi. Công nhận một câu nói mà hiệu quả ghê nhỉ.
- "Title HOT COUPLE. ok ?"
Hắn há hốc miệng ra, mặt ngơ ngác như rác. Thật mất hứng. Tôi nói luôn một tràn
- "Ông kém thông minh thật đấy. Tức là đăng một bài báo khác rằng tôi vs ông là 1 couple chứ không phải là ông với nó. Hiểu chưa ?"
Hắn lại cười vật vã za...ôi ! ước gì tôi có kái xẻng trong tay, tôi sẽ đập vỡ miệng hắn ra, trộn răng hắn vs cát cho hết tìm luôn. Mặc dù việc đó sẽ làm ảnh hưởng chút ít đến phong thái của tôi nhưng BẤT CẦN.
- "Cô thik tôi đấy hả ?"
Mặt tôi đỏ ửng lên, tim tôi chạy loạn xạ như thể bị hắn nắm thóp vậy. Tôi hít một hơi sâu, lấy bình tĩnh rồi nói: "Mơ ag. Chẳng qua chỉ là...chỉ là...tôi muốn làm bẽ mặt cô ta thôi." Thật may vì tôi đã nói ra được một lí do hơi hơi đích đáng. Nếu không chắc tôi ngượng chết mất
Hắn đứng dậy, đưa tay nâng cằm tôi lên. Một lần nữa tôi nhìn thấy nụ cười dịu hiền đó. "HOT COUPLE đó chỉ tồn tại khi cô cởi bỏ được kái mặt nạ giả dối kia." Hắn bỏ đi vất bỏ lại tôi chỉ bằng một câu nói. Tôi ngồi đó sững sờ...


"Mặt nạ giả dối ?" Sao hắn ta lại nói thế nhỉ ? Aggggg. Tôi vò đầu chán nản. "Thôi kệ ! Tí nữa gặp hắn hỏi rõ ra là okie thôi." Tôi tự nhủ rồi ngồi lại vào bàn, cố làm sao để che hết vết thâm kia.








wedding dress chap 5


Tôi ngã nhào về phía hắn. Nhắm mắt thật chặt tôi cầu nguyện :" xin chúa ! nếu ngã xuống dù rách váy cũng được miễn sao người con lành lặn là được! Xin chúa đừng để khuôn mặt xinh đẹp pha tí tàn nhan này bị gì...con sẽ...con sẽ..." Tại sao lại im ắng thế này nhỉ ? Tại sao lại không thấy đau đớn gì nhỉ ? Hay....mình đã lên thiên đàng với chúa rồi....Ý nghĩ này làm tôi hét toáng lên vì khiếp sợ. Tôi chưa muốn chết. 
- "Này ! Nằm trên đó sướng lắm hả ? Bao giờ cô mới chịu xuống đây chứ ?" 
Tôi nghe tiếng rên khẽ bên tai. Tôi mở mắt he hé nhìn ra bên ngoài.
- "Mở to mắt ra! Trèo ra khỏi người tôi ! Mau !"
Thật may mắn ! Thì ra tôi ngã đè lên người hắn. Váy không rách, người cũng không bị gì cả..chỉ có kái balo tội nghiệp...Tôi chả thèm nhìn hắn chạy ngay đến kái balo. T^T. Nó đứt quai mất rồi. Quà sinh nhật của bố tôi. Made in korea, là hàng đặt, chỉ có một kái duy nhất mà thôi. Tôi quay ngoắt nhìn hắn.
- " Đền đi. Tại ông mà balo tôi hư rồi."
-  Đền đi. Vì cô mà áo tôi rách rồi.
- " Liên can gì tôi. Ai bảo ông đỡ tôi đâu."
- Đúng là làm ơn mắc oán.
- " Gì ? Nếu ông không ăn bánh của tôi. Nếu ông không làm tôi khóc. Nếu ông không kéo tôi chạy. Nếu ông không xúi tôi trèo tường. Nếu..."
- Thôi. Dừng tại đó nhá. Tôi ghét nhất là lèm bèm. Hắn đứng dậy, phủi áo quần rồi ngoảy đít bỏ đi
- " Này ! Đợi đã !"
- Gì ? Dính vào cô chỉ tổ rắc rối. Đến đây đủ rồi tôi chả muốn xúi quẩy hơn nữa. Hắn không thèm quay lại nhìn, nói rồi đi luôn
- " Aggg...Aggg...Đau quá ! Chân tôi bị trẹo rồi." Tôi vờ nhăn nhó
- Haiz. Đủ rồi đấy. Mới nãy cô còn lao như điên đến kái cặp được nữa là. Hắn vẫn cứ thế bỏ đi. Bực mình. Tôi chạy lên trước hắn định giáo huấn vào câu. 
- "Ơ !"
- Aiz...rắc rối thật đấy
- "Ông là thằng ngốc đấy ag ? Bộ dây thần kinh cảm giác của ông đứt rồi hả ? Bộ ông không biết đau ag ? Bộ ông tưởng tôi mù ag ?"
- Biết ngay mà. Lũ con gái rắc rối. Có tí máu thế này chả sao đâu. Hắn vừa cười vừa đưa tay quệt máu trên mặt.
- "Là do tôi đúng không ?"
- Không....
- "Không kái đầu ông í. " Tôi lấy balo phăng tới tấp vào người hắn. Đột nhiên, nước mắt tôi trào ra, môi tôi run rẩy mấp máy "là móng tay tôi cào vào mặt ông đúng không ?"
Hắn cười đưa tay xoa đầu tôi như vuốt ve một đứa trẻ: " Bây giờ cô tự tin nhỉ ? Chẳng còn masrcara để nhòe nữa rồi."
Tôi ngồi phịch xuống đất, khóc như chưa từng được khóc. Tôi không còn điều khiển được cơ thể mình nữa rồi. Tâm trí tôi muốn tôi ngừng khóc, ngừng ngay việc mất mặt này nhưng trái tim tôi lại nghẹo ngào nấc lên từng tiếng khó nhọc. Tôi làm sao thế nhỉ ? Tại sao hắn bị thương mà tôi lại đau ?
Nhìn cảnh tượng tôi như thế, hắn hoảng hốt đá đá vào người tôi. "Này ! Cô điên đấy ag ? Này "
Đến lúc này trí óc tôi mới chiếm lại được thế thượng phong. Làm sao đây nhỉ ? Nếu bây giờ mà đứng dậy thì mất mặt quá. Ag. Tôi nảy ra một ý tưởng mới. Tôi tự tưởng tượng việc mỗi sáng bố tôi mang tạp dề hoa chạy xồng xôc vào phòng bế thốc tôi vào toilet mỗi ngày. Tôi cười vật vã ra. Hắn lại càng hoảng hơn. Tôi lau nước mắt nhìn gương mặt đờ nghệch của hắn, cố dằn cười.
- "Thế nào ? Ăn miếng trả miếng nhá. " Tôi đứng dậy, lè lưỡi trêu ngươi hắn.
Hắn nổi điên lên, rượt tôi chạy té khói. 


Cũng chính lúc đó, tình yêu của chúng tôi bắt đầu....


---------------------
Càng viết...càng lúc chap càng dài. T^T...có lẽ sẽ kéo dài hơn dự kiến.
T^T
FIGHT !!!

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

wedding dress chap 4


Tôi thật sự nổi điên lên khi bị kéo mạnh như vậy
- "Yaaaaaaaaaaaa.........." Tôi gào lên rồi cấu mạnh vào tay hắn.
Hắn khẽ rít lên một tiếng đau rồi siết chặt nắm tay, giật phắt tôi một lần nữa nhưng đừng tưởng tôi dễ chơi thế. Tôi nhấc mũi chân lên, lì lợm tì người về phía sau cố rị hắn lại.
- " Thầy giám thị đang đuổi theo kìa. Chạy nhanh đi "
- Không. Việc gì tôi phải chạy chứ. Thầy có tìm tôi đâu
- "Nếu kái miệng cô không oang oác lên thì thầy làm sao biết hả ?"
- Ai bảo kéo tay tôi làm gì.
- " Cô quên là mình cũng chuồn học đấy hả ?"
- Chả sao. Tôi sẽ nói bị ông dụ dỗ. Tôi giật phắt tay tôi ra khỏi tay hắn, khoanh tay nhìn vẻ mặt cay cú của hắn, cười thầm trong bụng. " Tên xấu xa kia, thầy sẽ tin tôi hay ông chứ ? Xí ! Cho chừa kái tội làm đau bàn tay xinh đẹp này đi. "
Hắn cười nhếch mép, vừa chạy vừa nói: " Cô muốn cả trường này nhìn thấy gương mặt MỘC kia ag ?"
Đến lúc này tôi mới nhận ra....rằng...vì AI KIA...mà....Aggggg...Tôi không trang điểm_thứ giúp tôi tự tin hơn, thứ giúp tôi che hết đống tàn nhan gớm guốc trên mặt mình. Cổ tôi dãn ra, nghiến răng, hai tay nắm chặt lại, mắt tôi long lên sòng sòng. Như một mũi tên tôi lao vút về phía hắn, lấy đà tôi nhảy về phía trước, hai tay bấu chặt vào cổ hắn, hai chân quắp vào bụng hắn. Bị bất ngờ, hắn túm lấy hai tay tôi cố gỡ ra, hất tôi về phía sau nhưng vì thậy giám thị lắm lăm cây thước trong tay mồ hôi mồ kê nhễ nhại đuổi theo sau hắn dừng lại lấy hết sức xốc tôi lên, cõng tôi chạy. 
- "Ya....cô bao nhiêu kg vậy hả ?"
- 45
- " Há ?"
- Ag...thì 47.
- " Ôi trời ơi ! Tin này sốt dẻo đây."
- Ya...Cứ thử để tin này lọt ra ngoài đi tôi sẽ giết ông. Tôi đánh bôm bốp vào vai hắn.
- " Biết rồi... biết rồi...bà la sát " hắn vừa nói vừa chạy lạng qua lạng về làm người tôi cứ tuột qua bên này rồi lại bị ngã về bên kia. Thật bực mình! Tôi lấy tay bịt chặt mặt hắn lại hắn không gỡ tay tôi ra bù lại hắn lại chạy xiêu vẹo hơn. Khiếp vía tôi thả tay ra, bám chặt vào cổ hắn. Đột nhiên tim tôi đập nhanh lạ thường khi mồ hôi trên cổ hắn, xuyên qua lớp vải áo, thấm vào da tôi. Lần đầu tiên tôi có cảm giác như thế. Một dòng điện chạy dọc sống lưng làm tê cứng tất cả mọi tế bào, mọi giác quan, người tôi đờ ra đến tận khi hắn tát vào mặt tôi.
- " Này! Điếc ag ? Leo nhanh lên ! Thầy tới chỉ có nước chết thôi."
Tôi tát lại vào mặt hắn một kái vừa để hả giận vừa xốc lại tinh thần. Hắn xoa xoa má rồi chìa tay ra.
- Gì nữa đây ?
- " Đạp vào rồi trèo lên. Mau đi "
Tôi cười khẩy. Bám tay vào tường thành nhún rồi nhảy lên..thoắt kái tôi đã ngồi chiễm chệ trên tường thành. Chìa tay xuống khích đểu hắn. 
- " Để tôi kéo lên cho nhá !"
Hắn cũng chẳng vừa, đánh bốp vào tay tôi rồi nhanh như sóc hắn bước lùi hai bước lấy đà, một chân đạp vào tường, hai tay bám vào thành tường, xoay người nhảy phắt qua bên kia y như một tia sét. Chớp mắt một phát tôi đã thấy hắn ở bên kia tường. 
- " Quý cô đỏng đảnh. Bây giờ cô muốn tự bay từ trên đó xuống hất tung váy hay nắm tay tôi để nhảy xuống đây ?"
Ag...Thật bực mình quá đi. Đành phải nắm lây bàn tay bẩn xấu xí kia mà nhảy xuống thôi chứ sao. Đâu còn cách nào nữa đâu. Tôi cầm tay hắn, cúi người xuống chuẩn bị nhảy thì thầy giám thị từ đâu nhảy dựng lên túm lấy cặp tôi, người tôi ngã nhoài về phía sau. Hắn lại kéo mạnh tôi xuống dưới. Người tôi như thể bị xé làm hai vậy, đau buốt.........



wedding dress chap 3

Hôm nay tôi bùng tiết. Mệt mỏi khi phải ngồi trong lớp học. Việc học có lẽ không phù hợp với tôi nhưng nếu không đi học thì tôi sẽ làm gì ? Một con nhóc 17 tuổi sẽ làm gì nếu không đi học nhỉ và bố nó sẽ làm gì nữa nhỉ ? Chẳng thà cứ đến mà không học còn hơn bị cắt tiền tiêu vặt. Tôi vác theo một balo thức ăn và trèo lên tầng thượng để đánh chén. Sáng nay ngủ sướng quá nên đến giờ vẫn chưa ăn gì. Cười sung sướng khi nghĩ về đống thức ăn trong cặp bỗng....tôi ho sặc sụa vì mùi khói thuốc_thứ mùi tôi cực kỳ căm ghét. Ném phịch balo xuống tôi bịt mũi đi tìm "thủ phạm". Haiz. Không ai khác. Chính là hắn. 


Tôi giật phắt điếu thuốc hắn đang hút ném thằng xuống đất đạp bụp bụp không chút thương xót. Hắn nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn. Tôi nhéch mép cười ném ngang câu nói
- " Tởm hại "
- Gì cơ ?
- " Tởm hại, vô lại "
- Ya! Đừng có đi quá giới hạn đấy.
- " Xí! Hôm nay có vẻ tử tế nhỉ ?"
Hắn đứng phắt dậy, túm lấy cổ áo tôi kéo sát đến mặt hắn. Dùng kái cổ họng bệnh hoạn cùng với hơi thở gớm guốc đó hắn phà tất vào mặt tôi. " Đây mới chỉ là cảnh cáo thôi. Đừng láo! Đừng tưởng là con gái thì tôi sẽ không đánh. Bộ cô muốn gương mặt xinh đẹp này bầm dập hả ?"
Tôi nôn thốc nôn tháo vì thứ mùi kinh khủng kia. Chả kịp nghĩ gì tôi chạy đến mở balo lấy nước sát khuẩn xịt lấy xịt để quanh người mình.Thật quá bẩn thỉu !!!! Đột nhiên hắn giất phắt balo từ tay tôi, tự tiện lục tung lên và lấy bánh ăn một cách ngon lành. Nổi điên lên tôi xáng ngay bình xịt trên tay vào người hắn. Hắn khụy xuống nằm vật ra sàn.


Tôi hoảng hốt chạy đến. Hắn ôm bụng quằn quại vì đau, mặt tái mét. Tôi sợ đến mức người run bắn hết cả lên...ngồi phịch xuống lay lay người hắn nhưng không một chút phản ứng hắn nằm yên bất động trên nền nhà lạnh toát. Một..hai...ba...mặt tôi nhòe nhoẹt nước mắt...tôi gọi to tên hắn nhưng vô vọng. Tôi đứng dậy định chạy xuống lầu thì hắn nhỏm dậy nắm lấy tay tôi cười ngặt ngẽo. Bất ngờ tôi tát hắn một phát như trời giáng, cầm lấy balo chạy thẳng xuống cầu thang, chui tọt vào toilet. Trông tôi bây giờ như một con quỷ xấu xí. Masrcara chảy lem luốc đầy mặt, phấn chỗ còn chỗ mất. Thật may vì không ai nhìn thấy..Aggggggg .....
Khônggggggggg...Hắn ta đã thấy. Bực mình ném phịch balo xuống đất. Tôi rửa sạch đống hỗn độn trên mặt mình...rồi lại mệt mỏi lê bước tìm chỗ nạp lương thực.


Hắn há to miệng khi nhìn thấy tôi ở cửa toillet. Dụi dụi mắt rồi cười, một nụ cười hiền nhất mà tôi từng thấy. Tôi không nói gì cũng chẳng thèm nhìn hắn đến nửa mắt, lẳng lặng bỏ đi. Hắn cũng chẳng nói gì lẳng lặng đi theo tôi. 
- " Thằng Ân lại chuồn học nữa ag ?" Tiếng thầy giám thị vang lên cuối hành lang
Hắn chụp lấy tay tôi kéo tôi chạy thục mạng........

wedding dress chap 2


Một khuôn mặt đẹp, một dáng người chuẩn cộng hưởng áo quần hàng hiệu, mỹ phẩm cao cấp và kái mác " nhà mặt phố bố làm to"....tôi trở thành hot girl. Theo đuôi tôi luôn là một hàng dài nhưng trong số đó chẳng ai làm tôi có chút hứng thú cả. Toàn một lũ vô vị!!  Còn Ân anh cũng là hotboy của trường tôi và có cả tá cô nàng xin chết.....mặc dù anh ko cao to vạm vỡ, sắc đẹp tầm trung, ko giỏi giang và cũng chẳng giàu có nhưng ở anh có một sức hút diệu kỳ, nếu đã lỡ chân sa vào "mật ngọt" đó thì bạn sẽ không bao giờ có thể thoát ra được...và tôi là một ví dụ điển hình.


Dạo gần đây có lẽ trường tôi xuất hiện một "mỹ nhân" mới. Tôi chả thèm quan tâm đến cô ta là ai nếu cô ta không oang oác kái miệng lên rằng sẽ " soán ngôi tôi ". Một điều vô lí và kì cục nhất mà tôi từng nghe thấy. Rốt cuộc hôm nay tôi cũng đã được ngắm dung nhan cô ta...dù người ta có khen bao nhiêu đi nữa thì cô ta vẫn chỉ xứng để xách dép cho tôi mà thôi. Vẻ đẹp giả tạo, cơ thể chứa đầy silicon đó làm sao bằng được vẻ đẹp tự nhiên này. Cũng nghe bảo đâu cô ta là việt kiều mỹ...mà tên cô ta là gì nhỉ...típ...ag...tiffany. Và tôi càng chả thèm đếm xỉa đến nếu cô ta không bu lấy Ân...lũ ngu ngốc bám đuôi cô ta bảo rằng họ là MỘT CẶP...một cặp nổi nhất trường hất văng kái tên tôi ra khỏi HOT SEA_chuyên mục vốn chỉ viết về độ HOT của tôi mà thôi...điều đó làm tôi bực mình....


Ngúng nguẩy bước ra khỏi văn phòng báo trường sau khi đã hét la, phá phách tưng bừng trong đó, tôi đụng phải Ân. Không một lời xin lỗi hắn nhìn tôi như thể tôi là một con vi trùng xấu xa bẩn thỉu rồi đưa tay phủi áo. Gì ? Hắn tưởng hắn là ai chứ...hắn dám làm thế với tôi ư ??? Mắt rực lửa tôi bước lại đứng trước mặt hắn cười khẩy.
- " dạo này được lên HOT SEA rồi...chảnh nhỉ ?"
- thì sao...hắn đẩy tôi sang bên định bước tới
- " cặp bồ vs một cục silicon mà tự hào gớm nhỉ ?"
- tránh ra đi...đang bực...đừng có chĩa mũi vào...hắn quát to hất văng tôi sang một bên rồi bước vào phòng báo.
Tôi nghẹn đứng họng. Lần đầu tiên có người dám làm thế với tôi. Hắn ta...tôi..sẽ không để yên việc này...tôi quảy bước đi theo hắn, nghiến răng chuẩn bị gào lên rủa hắn thì....

Trước mặt tôi là một đống hỗn độn, giấy tờ bay tứ tung lung xà bèng, lão Zeden_trưởng ban biên tập và cũng là editor của mục HOT SEA đang ngồi phịch dưới sàn miệng mũi đầy máu. 
- " Xóa ngay bài báo đó nếu mày không muốn từ bỏ nghề báo."
Tôi quay về phía sau, sững sờ khi thấy hắn đâm phặp con dao rọc giấy xuống bàn, ánh mắt lạnh như băng. Hắn lườm tôi rồi bước ra khỏi phòng. 




Thứ Hai, 7 tháng 12, 2009

.............BỰC...............

넌 나쁜 남자이다.
Hơn 2 năm bặt vô âm tín giờ đây oppa xuất hiện...
2 năm trước mập mạp khỏe mạnh, tràn đầy tự tin....
giờ đây...gương mặt gầy gò, nụ cười phảng chút buồn, đôi mắt hốc hác....
Oppa đi để tìm thành công chứ không phải đi để rồi đem về một con người xác xơ.
Ko quan tâm chuyện j đã xảy ra...Oppa lo ăn nhiều vào...mập khỏe lên...nhé.......



넌 나쁜 남자이다.
Bố đã tuyên bố gì ? Rằng một màn comeback hoành tráng...
NHƯNG...
oppa bước lên sân khấu, hát những bài hát quen thuộc...nhảy những điệu nhảy quen thuộc...Rốt cuộc...thời gian về nước oppa đã làm j ???
Thật sự thất vọng....cứ ngỡ rằng....sẽ là 1 bài hát mới trong album...
1 màn comeback mới mẻ hoàn toàn chứ không phải là một màn comeback gợi nhớ quá khứ.



넌 나쁜 남자이다.
Đầu tóc đó...rốt cuộc chuyện j đây ???
Một đầu tóc đẹp...dĩ nhiên...nhưng nó làm cho gương mặt đó càng gầy gò thêm...làm che mất đôi mắt đẹp....Oppa ag......



Tôi là fan...nhưng không có nghĩa là tôi sẽ ủng hộ mọi điều mà oppa làm...
Phải biết ủng hộ kái đẹp và phê phán kái xấu...đó mới là fan
Biết như thế là quá khắt khe nhưng.....trái tim này cũng đau khi nói lên những điều đó.
Chờ một màn COMEBACK thật sự...
Chờ một tin tốt lành tứ BỐ
Chờ một album tuyệt vời từ OPPA

SE7EN...YOU'RE ONLY NO 1 in my HEART

se7en

Hơn năm chờ đợi...tôi đã đc nhìn thấy....hình ảnh đó...TUYỆT VỜI




credit: soompi


Ngày trước khi đi mỹ....







và giờ đây...comeback.....

















--------------------------------


Nguyện cầu ngày oppa comeback....là một ngày đẹp trời
사랑해.........

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2009

wedding dress chap 1

 Cảm hứng khi nghe You and I của BOM, Wedding dress của Tae Yang cộng hưởng với một tí của TỐI NAY ĂN GÌ...1 kái fic hâm cực kỳ...chả hiểu đang viết j nữa...ném lên cho vui...hé hé...Chỉ định ném cảm xúc ai dè..bay qua fic luôn...cố gắng viết ngắn không dài dòng


 -------------------------------------------

Sau 1 tuần mưa lạnh lẽo...hôm nay khi tôi mở mắt ra trời đã tràn ngập nắng...mỉm cười dụi mắt vương vai và hít một hơi căng tràn cả lồng ngực như thể nếu không hít lấy thật nhanh thì mọi thứ sẽ tan biến mất...hôm nay ngày cuối tôi là con gái...nhắm nghiền mắt và tận hưởng hương vị ngọt ngào của một sáng đẹp trời...nhưng...hôm nay không phải là một ngày đẹp...

Tôi nhìn đồng hồ mỉm cười hạnh phúc...11g trưa....vào giờ này ngày mai cuộc đời tôi sẽ bước sang trang mới....tôi sẽ cưới chồng...cưới anh...cưới người con trai đã cứu rỗi cuộc đời tôi. Vào kái lúc tôi mệt mỏi nhất, đau đớn nhất, tuyệt vọng nhất anh đã chìa tay ra và nắm lấy tay tôi_đôi bàn tay đang run lên vì tức, vì nhục và vì đau...

Tôi sỉnh ra trong một gia đình danh giá. Bố tôi là chủ tịch một tập đoàn lớn còn mẹ tôi...một người mà tôi vô cùng căm hận và khinh bỉ....theo cái gọi là tình yêu vẫy gọi bà đã ném bỏ tôi cho bố tôi ngay khi tôi vừa chào đời và chạy theo một người đàn ông kém mình 10 tuổi...tất nhiên là đem theo toàn bộ của cải tiền bạc mà bố tôi đã kiếm được. Vì thế, tôi căm ghét kái gọi là tình yêu đó. Cho đến khi tôi gặp được Ân....< to be continued >


Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2009

Ngày "mới"


Một ngày hạnh phúc...toàn nhận đc những bất ngờ xen lẫn QUÀ...há há há

Mua cho Láu 2 kái áo mới thì ít nhất Gnonne ngây thơ này cũng phải được 2 và ba bụng bia được 1....nhưng mà hiện h là Gnonne ngây thơ mới đc có 1 và đang ngồi đợi hàng về mua tiếp kái nữa...còn ba bụng bia thì chê ỏng chê eo...hem thèm mua...ế thôi....em lấy áo luôn ba hí...kakaka

Qua sinh nhật gần 1 tháng òi mà chừ mới nhận đc quà sinh nhật của ss khoai....1 kái ba lô nhí nhố mà theo má thì là style của thằng BÌNH 6 tuổi...kakak...ko sao....thik thế....trông iêu chết đi đc....đằng nào chả bị cắm mác ngây rồi....có làm j hơn nữa nó vẫn ngây...ss khoai sanh đẹp ơi...sắp noel rồi ag...e lại đòi quà tiếp ag....ss chủn bị tinh thần đi ag....ss còn bonus cho e thêm cả dây giày nữa chứ....sọ sọ sọ...sở thik chung của 2 ta...hehe........iêu ........ss lắm cơ

Qua gần 2 tháng đặt hàng...giờ kái khuyên GD mới về với ta...ôi...đúng thật là...người đẹp mang gì cũng đẹp...là người ai cũng có 1 sở thik riêng...vs ta...khuyên tai là con iêu....nâng nó như nâng trứng...hứng nó như hứng hoa....cầm cũng chả dám cầm mạnh như...đeo vào...nhìn gương....tai ta...đẹp hơn trăm lần...mắt thẩm mĩ GD luôn nhất nhất nhất....

Hi vọng ngày mai cũng "mới" như hôm nay...hehehe

Ác mộng

Ác mộng ban ngày

Tôi ghê tởm những thứ mà hàng ngày tôi vẫn nhìn thấy bằng đôi mắt này...
Một con người luôn tỏ ra mình là người đạo đức, là một người hiểu chuyện, là một người bạn tốt tốt vô cùng nhưng thật ra bên trong đó là gì không ai biết được.

Dùng những lời hoa mĩ, những câu nói ngọt ngào pha tí õng ẹo, những câu nói thêm phần dỗi hờn ngây ngô...vs người khác đó là j tôi ko quan tâm...nhưng vs tôi nó giống như bàn tay gớm guốc bẩn thỉu chực chờ nhảy vào móc họng tôi ra. Luôn nhận mọi lỗi về mình nhưng thật ra là trút toàn bộ trách nhiệm lên đầu người khác. Cố tỏ ra mình muốn mọi chuyện tốt đẹp nhưng khi người khác chìa tay ra thì nhếch mép cười đểu...tao chả cần mày

Vờ như cô đơn lẻ loi, vờ như không ai đếm xỉa, vờ như bị bỏ rơi để người khác nhìn vào thấy xót xa nhưng thật ra lại muốn người khác tự dằn vặt khi thấy như thế, thật ra là muốn mọi người chỉa mũi nhòn vào vật thể đáng chết nào đó.

Một con người khi biết người khác đểu vs mình nhưng vẫn cười đùa bình thường...Đó là một người rộng lượng hay cũng đểu cáng chả kém j ai ??

Lòng người luôn khó đoán và điều mà tôi tự chiêm nghiệm ra "con người rốt cuộc chỉ là con vật mà thôi" luôn đúng...tôi ghê tởm con người này.... cuộc đời này. Tôi hối tiếc vì những điều tốt đẹp mà tôi từng đem đến cho họ và đau đớn cho những gì họ đã ném vào mặt tôi.

Ko quan tâm khi mọi người đọc entry này sẽ nói j...rằng tôi quá ác độc khi nói lên những điều này ? Rằng liệu tôi có tốt đẹp j cho cam mà lại giám to miệng nói này nói nọ....Xin thưa rằng tôi tởm hại nhưng vẫn tốt hơn con người đó triệu lần....Ác mộng khi gặp phải những người như thế