Đây_lần đầu tiên mình đi thực tế...nghe sao oai quá đi ... ha ha ha
3 ngày....2 đêm....
mình có nhiều nỗi lo lắng...mà mọi người có thể nói rằng vớ vẩn :))
Bởi đi có 3 ngày nên ko thể vác vali đi đc T^T mọi người sẽ bảo mình điên mất...rồi anh ba lấy mất balo để về quê roài T^T...mình có nên lấy balo ss khoai tặng vác đi không nhể ? Haiz...
Rồi mình sẽ ăn uống như thế nào đây ? Trong khi ở nhà đồ ăn ngon, dọn sẵn đôi khi mình còn chả buồn chạm đũa vào...vs cả đi vs toàn người lạ...thật mệt mỏi
Tiếp đến mình có 1 danh sách dài những thứ mình muốn đem đi nhưng rồi lại phải ngồi, suy nghĩ và bỏ bớt cũng 1 đống thứ...T^T... mình vốn là 1 đứa bất cần nhiều thứ nhưng...mình luôn thế...cẩn thận và phòng xa thái quá :))
Và rồi một nỗi lo to lớn khác...mình sẽ sống như thế nào nếu xa cái lap của mình 3 ngày đây T^T mặc dù hồi ở dưới quân sự 5 tuần mình vẫn sống sót nhưng đó là khi phim ảnh không có nhiều, oppa chưa comeback T^T...mình chưa twt nhiều T^T
Liệu rồi đi xe mình có ói không ? chân tay vụng về như mình rồi thể nào cũng bị trầy xước cho xem...ôi...mình vẫn chưa thể tự rời khỏi vòng tay ba đẹp T^T
Thứ Bảy, 31 tháng 7, 2010
Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010
who am I ?
Who am I ? girl or boy ?
Khuôn mặt tròn vs đôi mắt to, phủ lên đó là mái tóc ngắn kệch cỡm. Vẻ bề ngoài của một đứa nam không ra nam, nữ không ra nữ. Tôi gần như là một thằng ku trong suốt 12 năm đầu đời, tóc ngắn, mặc áo quần con trai, mạnh mẽ, mạnh dạn và tràn đầy tự tin. Tôi chẳng bao giờ phải bận tâm người khác nhìn mình như thế nào, nghĩ mình ra sao ... tôi cứ thế lớn lên như một thằng ku. 2 năm cuối cấp 2, tôi bắt đầu cảm nhận thấy mọi người nghĩ gì về tôi_một đứa con gái mong muốn là một thằng con trai. Má bắt ép tôi để tóc dài, để mọi người bớt dèm pha và cả để tôi quay trở về với bản chất của mình. 3 năm cấp 3...mái tóc dài chả làm tôi nữ tính hơn bởi tôi vẫn là tôi...bản tính của 1 thằng con trai vẫn còn đó trong tôi nhưng một phần tôi nhận ra rằng...ag...mình là con gái...mãi là con gái...kiếp sau hi vọng sẽ là một thằng ku vậy. Tôi cam chịu 3 năm vs mái tóc dài nóng nảy, ngột ngạt, chờ đợi cơ hội để cắt phứt nó đi. Và tôi đã làm được điều đó, tôi nhẹ nhõm vs lòng mình, rằng tôi đã quay lại vs chính mình. Tôi yêu nó mái tóc ngắn ngổ ngáo này. Dù là con trai hay con gái, tôi sẽ vẫn gắn kết vs mái tóc này, vs chính con người tôi.
Who am I ? Gnonne hay Ân ?
Một con Gnonne quậy hết cỡ trên net, trong thế giới ảo hay Ân lạnh lùng, cục mịch, chảnh chọe ở đời thường ? Tôi là ai trong số đấy ? Tôi dễ dàng bày tỏ mọi cảm xúc, mọi tâm trạng ở thế giới ảo nhưng lại khó khăn trong thế giới thực. Tôi cười, chào hỏi, quan tâm tới tất cả mọi người ở thế giới ảo nhưng lại không thể làm thế trong thế giới thực. Tôi tán chuyện, bốc phét vs con trai thường xuyên trong thế giới ảo nhưng lại ngại ngùng như gà mắc tóc trong thực tại. Tôi là một đứa con ngoan trò giỏi, ngoan ngoãn ở thế giới ảo nhưng lại bị cho là chảnh chọe, ngạo mạn, khinh người ở đời thường ? Vậy đâu mới là tôi ???
Who am I ? Baby or girl ?
Khuôn mặt ngây thơ, y như một đứa con nít lại luôn được ba đẹp đối xử như đứa trẻ lên 7. Tôi cứ thế lớn lên vs tâm trí rằng mình luôn bé bỏng, non nớt và cần sự bảo bọc của tất cả mọi người. Nhưng tôi_19,75 tuổi...mê kem, kẹo hơn boys :)), yêu máy tính hơn tất thảy mọi thứ...và tâm hồn tôi cũng ko phải ở tuổi 19,75 :)).
Tại sao trong tôi_1 con người lại chứa chất nhiều con người như vậy nhỉ ? Bởi tôi là tôi !!
Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010
ba thương con
Ba thương con bởi con là vật báu của ba. Khi má sinh con ra ba mừng đến phát khóc, mừng hơn cả khi hai sinh ra đời. Với ba công chúa bé nhỏ này là vật báu trời ban mà ba vô cùng cưng quý. Ba chăm con từ ăn uống cho đến tất tần tật mọi thứ. Ba đi đâu cũng kè kè con theo bên cạnh, trừ đi dạy. Tất nhiên ^^. Khi con gần được 1 tuổi ba làm con trật tay, khóc thét lên vật vã. Má bảo ba không dám đưa con đến bác sĩ, chỉ ngồi nhà tái mặt chờ đợi bởi ba sợ...Rồi khi con bị nhiễm trùng máu. Kí ức của con chỉ còn là một vệt mờ rằng con nằm ở bệnh viện, ruồi bu xung quanh chân con còn má thì ngồi cầm quạt đuổi ruồi và cả ru con chìm vào giấc ngủ để tạm quên đi cơn ác mộng thực tại nhưng con biết chắc rằng trong thâm tâm ba, chuyện này còn rất rõ. Lớn hơn tí nữa, chắc ba chưa quên vụ tai nạn đấy đâu nhỉ. Con vs ba đi nhậu ở nhà bác Chuân về thì bị xe tông, con văng lên trời may mắn rớt xuống sọt cam...mắt nhắm mắt mở tìm bịch bánh của mình..còn ba thì gào toáng cả lên " con gái tôi đâu? con gái tôi đâu rồi". Không quan tâm đến mình, đến xe cộ...trong mắt ba chỉ có mỗi con_vật báu của ba.
Ba thương con bởi con là bản sao của ba. Giống ba từ nét mặt, vóc dáng cho đến đầu tóc. Con luôn tự hào bởi vẻ bề ngoài đẹp trai giống ba này của con. Ba ở trần ngồi ăn cơm, con cũng thế. Ba cười ha hả, sảng khoái thoải mái, không e dè, con cũng thế. Ba thằng tính, không kiêng nể, con cũng thế. Trong mắt ba con là bản sao hoàn hảo của ba nhưng sự thật lại không phải thế. Con là một bản sao thất bại của ba bởi vì con là chính con. Con không ăn được những thứ mà ba thích, con không uống được những thứ mà ba khoái, con không thông minh, tài giỏi, chăm chỉ, siêng năng như ba. Nhưng con lại là bản sao hoàn thiện của ba về tính cách. Không sợ trời, không sợ đất, thích là chửi, không thích là im, muốn gì làm nấy, không ai cấm cản nổi. Con_bản sao của ba.
Ba thương con bởi con là bà bạn trẻ của ba. Trong nhà ngoài con ra chả ai có hứng thú vs hoa lá cành của ba. Con cũng hem hứng thú mấy nhưng vì con thấy ba vui khi khoe vs con về cây hồ điệp mới ra hoa hay nhất điểm hồng của ba bị chuột ăn mất mấy chồi cây. Con cũng chả cần làm gì nhiều, chỉ đơn giản ngồi đấy nhâm nhi ly beer vs ba, gặm ít mồi và ngắm cây cối nói chuyện đời. Việc mà ba chả mấy khi làm vs má, càng khó ngồi như thế vs hai. Lâu lâu khi ta buồn miệng, ba chạy đi mua ít cầy tơ về và ta lại lai rai.^^. Nhắc đến là con lại thèm :))
Ba thương con bởi con là con gái của ba. Ba bảo bọc con như quả trứng vàng. Không phải làm việc nhà, không phải bước chân vào bếp...chỉ cần ngồi chỉ tay 5 ngón là con có được tất cả những gì con muốn. Con muốn ăn cua, ghẹ, ếch, gà...con sẽ được ăn ngay lập tức. Lớn hơn tí nữa, ba đưa con đi đón con về bởi ba sợ con đi xe nguy hiểm dù con đã biết đi xe đạp từ khi con 6 tuổi. Con cứ thế lớn lên trong sự bảo bọc đấy mà không phải lo ngại bất cứ điều gì. 19 tuổi chưa một lần con tự thức dậy chuẩn bị đi học được. Cứ như thường lệ 6h15 ba đánh thức con, bế vào tận toilet rồi dúi vào tay con bàn chải đánh răng, con uể oải thức dậy trong cơn mơ ngủ. Con y như một bà hoàng. Sau đó, con thi rớt Quốc học, ba buồn lắm đấy nhưng lại chẳng la mắng con câu nào, chỉ im lặng, cười bảo không sao. Năm con học 12, sáng ba chở đi học, trưa con Thảo chở về....nhưng những ngày mưa ba sợ con ướt lật đật chạy lên trường đón con. Con tự hào nhìn lũ đứng xung quanh :" uk. Bố tao không xe đẹp, không giàu có nhưng bố chúng mày có đc như bố tao không ?".
Và cũng bởi vì thế mà con cũng rất yêu ba. Ba đẹp của con ag ^^
Thứ Hai, 26 tháng 7, 2010
entry thứ 2 cho em
Hôm nay nói đc ra vs em...một phần nào lòng tôi nhẹ nhõm....
1 năm qua...thật nhanh...đôi lần tôi chợt nhớ đến em...em giờ này ra sao ? như thế nào ? có khỏe không hay cuộc sống của em có chó má như cuộc sống của tôi ? và có nhiều điều tôi muốn nói vs em. Về cuộc đời, về trường học, về bạn bè...về cả những nỗi đau của tôi. Nhưng tôi lại sợ rằng phiền muộn của tôi làm em mệt mỏi...và dòng đời cuốn tôi trôi tuột theo nó...
Tôi nhắn tin cho em nhưng chẳng bao giờ nhận đc hồi đáp...đôi khi tôi đợi tin nhắn của em để kể cho em nghe về mọi chuyện nhưng....Và rồi tôi cũng quên nó đi bởi những mệt mỏi hàng ngày làm tôi ngập tràn...và ắt hẳn em cũng thế.
Tôi cảm thấy như em nghẹt thở trong vòng kiểm soát của tôi và tôi để em tự do, làm theo tất cả những gì mà em muốn, không dõi theo em, không dọn đường để em bước. Rồi tôi nhận thấy rằng cuộc đời này quá nguy hiểm. Với một người như tôi mà còn phải nghẹt thở bởi cách sống tởm hại của những con người đó thì em sẽ sống như thế nào ? Đến cái quy luật thi đại học không được cho chúng nó chép bài hay bày bài cho chúng mà em còn phạm phải thì...em sẽ ra đời như thế nào ?
Mặc dù em không muốn đậu đại học, em muốn vào học du lịch, em muốn làm theo ý mình nhưng một khi em đi thi...thì nên đặt niềm tin vào đấy chứ...vào bài thi, vào kết quả thi và vào chính mình em ag. Rồi đây em sẽ ra đời sẽ còn rất nhiều chuyện đáng sợ em ag...và tôi sẽ khó có thể dọn sẵn đường cho em bước, để không vấp ngã....em sẽ phải tự bước đi 1 mình....
Nhưng đừng lo lắng em gái ag, bởi tôi sẽ luôn bên em...ủng hộ em, chỉ vẻ em ...để em không bị tổn thương nặng nề như tôi đã từng. Tôi không đủ tốt đẹp để dạy em những bài học làm người nhưng tôi sẽ cho em kinh nghiệm là những gì mà tôi đã nếm trải...những đắng cay ngọt bùi...
Mạnh mẽ, dũng cảm và sống bằng lí trí nhiều hơn là tình cảm....có như thế em mới không bị tổn thương. Không được phép tin tưởng người khác hơn bản thân mình...bạn bè...nó là mũi dao đâm sau lưng em đấy. Và cả phải rắn rỏi nữa em ag...cuộc đời thị phi này...Đểu và chó vô cùng.
END: Em sắp có điểm thi đại học rồi...dù tốt hay xấu...tôi vẫn mong rằng...em sẽ đậu ĐH. !!
Mưa
Những cô gái bé nhỏ thường thik ngắm mưa...và gởi vào đó một giấc mơ bé nhỏ nào đó...
Những cô gái chân dài thường chẳng bận tâm về mưa bởi luôn có người đưa rước...
Còn TOMBOY... ???!!!
Ở đây có một TOMBOY bé nhỏ ghét...cực kỳ ghét mưa. Bởi mưa làm con bé buồn...nhìn mưa rơi con bé thấy chán nản, thấy tương lai phía trước nó thật ảm đạm và nó hơi chạnh lòng.
Nó không buồn bởi mưa giống như nước mắt trời khóc thương kẻ xấu số nào đó. Mà bởi mưa làm bầu trời xám xịt...con bé thích ngắm bầu trời xanh, trong vắt, thanh khiết và tươi sáng. Con bé nhìn bầu trời xanh trong đó mà thấy nhẹ lòng, rằng trong thế giới xấu xa bẩn thíu này vẫn có một chút ánh sáng để nó vươn tới. Rằng ở trên kia, ở nơi người ta gọi là thiên đường và con bé tin rằng ở đó chỉ toàn người tốt và không ai sẽ làm tổn thương nó cũng như mọi nỗi đau, mọi tổn thương mà nó gặp phải đều biến mất để nó có thể thoải mái sống mà không nghi ngờ, thận trọng với bất cứ ai.
Bầu trời mưa đen kịt làm con bé nghĩ đến những nỗi đau mà nó đã trải qua, nghĩ đến thực tại phũ phàng mà nó đang sống và cả nghĩ đến tương lai mù mịt đang chờ đợi nó phía trước. Con bé không thik việc ngồi và suy tưởng tương lai sau này của mình là gì và nó luôn bỏ qua quá khứ. Nó thik đón chờ mọi việc thuận theo tự nhiên. Nhưng có một thứ nó không bao giờ bỏ qua được và ngừng suy tư về những việc đó...NỖI ĐAU. Tất cả mọi nỗi đau người khác đem lại cho nó cũng như nó ném vào người khác. Và trời mưa làm con bé nhớ đến những việc đó nhiều hơn cả.
Và con bé chạnh lòng khi nhìn thấy mưa. Nó ganh tị với con bé hàng xóm được mẹ cầm ô chờ ở cổng trường đón về mà những ngày bé nó chưa bao giờ được như thế. Nó ganh tị khi nhìn thấy những cặp đôi ôm chặt nhau dưới những tán dù...điều mà nó sẽ chẳng bao giờ có được. Con bé cũng ganh tị với cô gái nhỏ run run cặp vai gầy dưới mưa...nước mắt hòa lần với nước mưa với một nỗi đau xé lòng nào đó. Mà cuộc đời được bảo bọc tốt như nó chắc sẽ khó mà gặp được.
Trời ngừng mưa...con bé ngước nhìn bầu trời...liệu "sau con mưa trời lại sáng" hay sau cơn mưa này lại đến cơn mưa khác dữ dội hơn ???!!!
Con bé ghét mưa ...................mưa làm con bé buồn, cô đơn và hơi chạnh lòng.
Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010
dưa bở
Mình chưa bao giờ ném dưa bở cho ai cả...nhưng lại nhiều người tưởng bở
đời ... thật kì lạ
con người...thật kì khôi
mình không hiểu lắm thế giới này và cả những con người này
thậm chí là cả chính bản thân mình
vậy mà có người lại bảo rằng họ hiểu mình...?
con người không bao giờ là đơn giản cả....nếu cứ nhắm mắt và nghĩ rằng tát cả đều đơn giản thì thật là ngu ngốc.
Thảo bảo rằng...họ ăn dưa bở...rằng đôi khi mình mở lòng quá nhiều và làm họ tưởng bở.
mình cũng thật kì lạ...mình thận trọng, giấu mình vs đời sống thực tế này nhưng lại thoải mái, vất bỏ hết tất cả ở thế giới ảo...
có hay chăng mình nên thay đổi cách suy nghĩ...cách sống... ??? !!!!
một câu hỏi mà mình không thể tự trả lời và người ngoài càng không thể
BỰC !!
Chúc mừng ss Carol cùa em :D
Gần 1 năm trời chúng ta bị cắt đứt liên lạc. ss đổi YM mới, cháy sim điện thoại và em không cách nào liên lạc được với ss. Và hôm nay, ss add YM em...nik lạ hoắc em ko đồng ý add, ss nhảy vào bảo: "ss nè...hehe" và em biết được đấy là ai. Rồi ss hỏi đến album mới của oppa_sợi dây gắn kết chúng ta lại với nhau. Album sau 3 năm 8 tháng đã được phát hành và em giật mình : "mình đã là bạn hơn 4 năm rồi ss nhỉ ?" Khi lần đầu tiên em bước chân vào thế giới ảo này...mọi người bảo rằng không nên tin bất cứ ai cả...nhưng em vẫn tin bởi em nghĩ rằng "nếu mình đặt lòng tin vào người khác thì họ cũng sẽ làm như thế với mình." Và chúng ta: em, ss, will, bro boajjang...đã có tình bạn rất đẹp. Thật vui và may mắn ss nhỉ ?
Rồi ss bảo ss có chuyện muốn nói vs em và em đừng giật mình. Em cười đùa bảo "ss sắp cưới ag". SS bất ngờ không hiểu làm sao em biết được, và em cũng bất ngờ rằng mình đã đúng. SS hỏi liệu có phải là will hay bro boa nói vs em không ? làm sao em có thể đoán mò đc thế ? Và em thấy thật may mắn khi will hay bro boa không nói vs em tin đấy mà để ss tự nói vs em. Em đùa bảo ss phải gởi thiệp mời vs vé máy bay za cho em nhưng thật ra đấy cũng là mong ước của em ss ag. Em muốn dự đám cưới của ss....thật sự muốn. SS cười bảo "26.8 này ss cưới, ss già rồi. :D lấy chồng là chuẩn bị già rồi ". Em hùa vào trêu rồi em sẽ lên chức dì. SS lại bảo còn lâu lắm, ss chưa tính đến chuyện có baby. Và em tính luôn cho ss rằng 4 năm nữa, khi ss 28 và em 24, em sẽ có thể kiếm ra tiền mua sữa cho cháu...Và "cả vào Nha Trang thăm cháu nữa chứ". Em chợt chạnh lòng khi ss nói thế. Bỗng dưng em ước...ước rằng ss ở đây...rằng em có thể tung tăng chạy sang nhà ss, cười hề hề vs anh rể, hay xoa đầu đứa cháu nhỏ xinh. Đó là ước mơ.......
Siêu nhân SE7EN passion GNONNE comeback !!: chúc mừng ss nhá
Siêu nhân SE7EN passion GNONNE comeback !!: vâng
Siêu nhân SE7EN passion GNONNE comeback !!:
Tuyền Lê: hì
Siêu nhân SE7EN passion GNONNE comeback !!: biết bao h em mới như ss
Siêu nhân SE7EN passion GNONNE comeback !!:
Tuyền Lê: cứ từ từ
Tuyền Lê: gno xinh khiếp
Tuyền Lê: đứa nào chả thik
Tuyền Lê:
Tuyền Lê: nhở
Tuyền Lê: do gno thui
Tuyền Lê: hihi
Tuyền Lê: với lại
Tuyền Lê: gno đang học mà
Tuyền Lê: khi nào ra đi làm
Tuyền Lê: lúc đó
Tuyền Lê: lại khối người
Tuyền Lê: lo lựa chọn
Tuyền Lê: he he
Siêu nhân SE7EN passion GNONNE comeback !!: hè hè
Siêu nhân SE7EN passion GNONNE comeback !!: xinh mà khiếp như em
Siêu nhân SE7EN passion GNONNE comeback !!: ối người bỏ của chạy lấy nguwofi s
Siêu nhân SE7EN passion GNONNE comeback !!: ss ag
Siêu nhân SE7EN passion GNONNE comeback !!: =)
Siêu nhân SE7EN passion GNONNE comeback !!:
Tuyền Lê: =))
Rồi em bay sang hỏi về "anh rể" Hehe..em cứ tưởng anh rể là ai...xa lạ gì cho cam. Té za người quen của nhau cả. Là cái anh mà lần em za Nha Trang đi chơi cùng nhau chứ ai. SS bảo ngố nhưng hiền lành thật thà nên ss yêu chứ ;)) Thế mà lần đấy em bảo 2 người là 1 couple mà ss cứ chối đây đẩy cơ. ;)) Nhưng mà dù có ngố, hiền thế nào em cũng sẽ phải viết vài câu đe dọa mới đc. ;)) Và ss send em một bức hình. Bức hình cưới đẹp nhất em từng thấy. Ít za bây giờ thì là thế :D hehe...đến lúc tới lượt em thì lại khác. hé hé
Nhìn ảnh cưới của ss đột nhiên nước mắt em nó cứ trào ra, dàn dụa. Y như thể em là mẹ ss í :D em cũng chả hiểu tại sao nữa. Có lẽ đấy là nước mắt hạnh phúc mừng cho ss tìm thấy tình yêu của đời mình. Có lẽ đấy là vì ss là người bạn đầu tiên của em lấy chồng...một cảm giác kì lạ. Và cũng có thể ;)) đấy là chút ganh tị trong em trào ra. :D hehe. Nhưng thật sự là em rất mừng rất rất mừng cho ss đấy ah. Rồi em hỏi đểu ss rằng ss sẽ đi trăng mật ở đâu. Huế nhá ? Nhưng lựa chọn của ss lại là Vũng Tàu. Hơi buồn một chút nhưng không sao ag ? Em sẽ ngồi nhà đợi ss send pic để xem ag :D Em ngoan mà nhỉ.
Em sẽ gởi quà cưới vào cho ss và đòi ss pải ném thiệp cưới cho em đầu tiên và phải là cái thứ 7 nữa chứ. SS cười hihi bảo okie...sẽ làm theo những j em muốn. Rồi ss bảo không cần quà đâu...ss coi em như em ruột của ss vậy. Em biết mà ss, vs em ss cũng như là chị của em vậy :D nên ss đừng lo :D tiền cưới thì em không có chứ quà thì nhất định phải có chứ :D Em đang rất háo hức nghĩ về món quà mà em sẽ tặng cho hai người ss ag. Một tâm trạng vui khó tả...em đã nghĩ za đc vài thứ quái quái rồi ;)) nhưng còn phải kiểm tra lại đã. ss đợi quà của em nhá. ^^
Và giờ đây em đang muốn hét lên rằng: " CHÚC MỪNG SS CỦA EM !! MÃI MÃI HẠNH PHÚC SS NHÉ !!"
Ranh giới
Giữa TOMBOY và LES
Đọc blog của eonnie XR ... chợt thấy đau nhói. Tôi có thể hét vang lên với thế giới này rằng tôi là một TOMBOY và tôi không phải là một con LES. Nhưng còn eonnie ? Tôi cảm thấy vinh dự tự hào khi nhận lấy cái mác HOTBOY nhưng liệu với eonnie...nó có phải là con dao đâm thẳng vào tim làm tổn thương ? Mới chỉ là TOMBOY thôi mà tôi đã cảm nhận được rằng cả thế giới này nhỉn tôi với con mắt kì dị, biến thái, quái quỷ ...vậy thì họ sẽ nhìn nhận eonnie như thế nào ? Ranh giới giữa TOMBOY và LES mờ nhạt nhưng lại rất quan trọng.
Giữa chấp nhận và bác bỏ
Đôi khi tôi bật khóc oán trách bố mẹ tôi tại sao lại sinh ra tôi_một kẻ quái thai không giống ai, gái không ra gái ..trai không ra trai, nhưng ít ra tôi vẫn là con gái...vậy thì nỗi đau mà eonnie phải trải qua còn kinh khủng như thế nào nữa ??!! Nhưng ít ra trong xã hội cổ hủ ghê tởm này...vẫn chứa chấp, chấp nhận loại như tôi...còn những người như chị...Thật sự rất có lỗi nhưng ngay cả chính tôi vẫn thầm cảm thấy may mắn khi mình chỉ là một TOMBOY. Sự thật đó không ai có thể bác bỏ...
Giữa người tầm thường, bình thường và phi thường.
Những con người tầm thường ăn bám xã hội, đục khoét xã hội đáng nhẽ ra nên bị khinh bỉ, rẻ rúng thì lại chẳng việc gì. Những con người bình thường như tôi thì lại phải sống trong tủi hờn. Còn những con người phi thường như eonnie. Người dám đứng lên nói thẳng rằng 'tôi là người đồng tính" dù biết chắc rằng xã hội này sẽ không dễ gì chấp nhận eonnie. Nhưng có lẽ eonnie cũng rất nhẹ nhõm, thoải mái khi nói ra được như thế. Tôi khâm phục eonnie, con người phi thường mạnh mẽtriết lí sống
Hôm nay són sèng nim GNONNE sẽ lại tiếp tục bài giảng của mình. Chủ để hôm nay là triết lí sống. Có thể những triết lý này đúng với ai đó nhưng cũng có thể sẽ không hợp với ai kia. Nhưng tất cả đều là do són sèng nim đúc kết ra trong thời gian gần đây nên không lo lỗi mốt :D
"luôn có những lựa chọn mà dù muốn hay không vẫn phải chọn lựa".
Có những ngả rẽ quan trọng trong cuộc đời mà bắt buộc chúng ta phải chọn lựa, phải tự mình chọn lựa bởi cuộc đời bạn là của chính bạn. Nếu cứ sống vì người khác thì cuộc đời đấy chẳng còn một chút ý nghĩa nào nữa...
Có những cơ hội dù đến chóng vánh trong khoảnh khắc nhưng vẫn phải chọn lựa rằng ta sẽ bỏ qua hay nắm lấy. Dù biết rằng chọn cơ hội đó cũng có nghĩa là phải mất đi một vài thứ quan trọng của mình. Nhưng bởi vì cuộc đời là một vòng chơi công bằng, có đi có lại, có được có mất...nên nếu đấy là cơ hội quan trọng thì phải nắm lấy...nắm thật chặt.
Đôi khi phải đứng giữa 2 người đàn ông/bà....và ta chỉ có thể chọn lấy 1. Thật tốt nếu bạn yêu 1 trong 2 người đó và người kia cũng vậy nhưng nếu tình yêu bạn không được đáp trả ? Tôi sẽ không bao giờ ngu ngốc làm theo trái tim mình bởi trong tình yêu một chiều đấy sẽ chỉ mình tôi đau khổ mà thôi. Chọn lấy 1 người yêu mình sẽ tốt hơn là 1 người mình yêu. Chọn một người giảu sẽ tốt hơn vạn lần một người nghèo. Và chọn một người làm ra tiền luôn tốt hơn là một người ngổi trên đống tiền gắn mắc "bố làm to"
"có thứ không cho cũng lấy nhưng có thứ mãi mãi không đc chạm vào"
Có 2 thứ như thế tiền và tình. Đã là con người thì bất kể là ai đều cần và muốn tiền. Dù ít hay nhiều dù là của ai đi chăng nữa thì con người vẫn luôn khát khao có được nó...TIỀN. Và hắn tát nhiên dù không cho cũng sẽ nhảy vào bâu xé, cắn giết lần nhau để lấy đc nó.
Và tình. Nếu không phải của bạn thì đừng bao giờ đụng vào. Bởi nếu cướp đi hạnh phúc của người khác thì cũng đồng nghĩa với việc mất đi hạnh phúc của chính bản thân mình.
Són sèng nim đang không ý thức được mình đang viết j nữa... :)) chỉ là kinh nghiệm són sèng nim xem phim xong rút ra ...haha
entry for staarrlight_my best friend
Chúng ta đến từ hai quốc gia khác nhau, hai nền văn hoá khác nhau nhưng chúng ta có một điểm chung…là Kpop ^^ nhưng chả mấy khi chúng ta bàn đến nó nhỉ ?
Chẳng biết từ bao giờ tớ nghiện twit, chẳng nhớ từ bao giờ chúng ta là bạn ^^. Một couple điên toàn diện.
Chẳng biết từ bao giờ tớ nghiện twit, chẳng nhớ từ bao giờ chúng ta là bạn ^^. Một couple điên toàn diện.
Tớ thik tiếng nước ngoài bởi nó ko quan trong đến ngôi vị, thứ tự.
Tớ chẳng nhớ rằng ấy thua tuổi tớ nữa chứ. Chúng ta cứ I/U hay 나/너…chúng ta cười vui mà không cần phải khách sáo với nhau. Và ấy cũng chẳng buồn cười vì eng ngớ ngẩn của tớ…đôi khi tớ thậm chí còn ko hiểu mình đang viết j đây nhưng ấy vẫn cố hiểu và pm lại cho tớ. Những lúc như thế tớ thấy yêu ấy cực. ^^.
Hôm nay tớ thật bất ngờ…bất ngờ bởi tin nhắn ấy dành cho tớ.
Tớ chẳng nhớ rằng ấy thua tuổi tớ nữa chứ. Chúng ta cứ I/U hay 나/너…chúng ta cười vui mà không cần phải khách sáo với nhau. Và ấy cũng chẳng buồn cười vì eng ngớ ngẩn của tớ…đôi khi tớ thậm chí còn ko hiểu mình đang viết j đây nhưng ấy vẫn cố hiểu và pm lại cho tớ. Những lúc như thế tớ thấy yêu ấy cực. ^^.
Hôm nay tớ thật bất ngờ…bất ngờ bởi tin nhắn ấy dành cho tớ.
Lần đầu tiên ấy gọi tớ unnie…và tớ dường như bị ấy dụ dỗ khi nghe câu “보고 싶어” của ấy. Tớ thật sự muốn chạy ngay đến đó và chúng ta let’s eat kimpap…nhưng tớ cũng hiểu rằng điều đó là ko thể vì……
khoảng cách giữa ấy vs tớ là quá lớn. Đôi khi tớ ước tớ đc đến đó, bên ấy và chúng ta cùng nhau thực hiện giấc mơ….giấc mơ đc một lần đặt chân đến đất nước mà chúng ta ngưỡng mộ, cuồng tín.
Khoảng cách giữa chúng ta là 2h45 phút bay. Đôi khi tớ muốn bay vèo đến đó. Kéo tay ấy đi hát karaoke, ăn kem rồi lạnh đến gai sống lưng sau đó lại tiếp tục dance “abradacabra” của bwon eye girls như những gì ấy và tớ vẫn thường tưởng tượng trên twit.
Khoảng cách giữa chúng ta là 2h45 phút bay. Đôi khi tớ muốn bay vèo đến đó. Kéo tay ấy đi hát karaoke, ăn kem rồi lạnh đến gai sống lưng sau đó lại tiếp tục dance “abradacabra” của bwon eye girls như những gì ấy và tớ vẫn thường tưởng tượng trên twit.
Hôm nay tớ up ảnh kimpap lên twit và cùng ăn vs ấy…nước mắt tớ ngân ngấn….vì tớ chưa bao h có một người bạn như ấy. Một người ủng hộ mọi trò điên rồ của tớ, một người không xem thường tớ vì tớ ngu ngốc…và vì ấy là người bạn ngoại quốc đầu tiên của tớ.
Hôm nay ấy muốn ăn kem…nhưng tớ lại ko có kem dâu mà ấy thik, tớ chỉ có một hộp kem socolas ăn dở…tớ post pic đó lên vs niềm xấu hổ vô cùng. Nhưng tớ vẫn làm…vì tớ muốn chia sẽ vs ấy những j mà tớ có ^^….và rất may ấy thik
Hôm nay ấy muốn ăn kem…nhưng tớ lại ko có kem dâu mà ấy thik, tớ chỉ có một hộp kem socolas ăn dở…tớ post pic đó lên vs niềm xấu hổ vô cùng. Nhưng tớ vẫn làm…vì tớ muốn chia sẽ vs ấy những j mà tớ có ^^….và rất may ấy thik
Bây giờ tớ chưa thể…chưa thể gặp ấy nhưng một ngày ko xa trong tương lai chúng ta sẽ gặp nhau và làm tất cả những gì chúng ta muốn làm và đã làm cùng nhau.
Tớ biết ấy ko thể nào đọc đc entry này
. Tớ xin lỗi vì ko thể post nó bằng eng
…tớ hi vọng chúng ta mãi là bạn như thế này. < i hope we will be best friend forever”
wedding dress chap 17
- “Kha…Khang ?? Cậu làm gì ở đây ?” Tôi hơi bất ngờ nhìn thấy Khang
Không nói gì Khang kéo sụp mũ lưỡi trai xuống, nằm ươn ra ghế. “Đường còn xa lắm. Ngủ ngon.”
- “Ya !! Tôi hỏi cậu làm gi ở đây cơ mà ? Tôi đã nói vs bố là tôi muốn ở một mình cơ mà. Xuống ! Xuống ngay !!” Tôi đập bôm bốp vào người Khang.
- “Tại sao tôi phải xuống? Tôi đâu phải vệ sĩ của cô mà cô thik đuổi là đuổi, ko thik thì đem theo chứ ?” Khang cáu
- “Cậu…cậu nói gì cơ ?”
Tôi bàng hoàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, quay sang định hét la thêm vài câu nữa thì thấy Khang ngủ từ lúc nào. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn chăm chăm vào mặt Khang kể từ khi lần đầu gặp Khang bởi Khang quá giống Ân. Vì thế tôi sợ mình sẽ lầm tưởng đó là ÂN, sợ quá khứ mà tôi cố chôn vùi sẽ trỗi dậy cứa sâu vào trái tim này.
Càng nhìn tôi càng nhận ra Khang và Ân hoàn toàn không giống nhau. Khang có một gương mặt trái xoan trắng mịn màng, đôi mắt to tròn, và đôi môi mọng quyến rũ . Trong khi gương mặt Ân nam tính, xương xẩu vs làn da nâu sẫm màu. Nhìn Khang tôi nghĩ ngay đến style mama’s boy còn Ân y như gangster boy. Điều giống nhau giữa hai gương mặt này là đôi mắt cười mọng hạnh phúc. Vậy tại sao khi nhìn Khang tôi lại nghĩ đến Ân cơ chứ ? Ngốc thật…có lẽ với tôi giờ đây chỉ còn nhìn thấy mỗi Ân mà thôi. Tất cả đàn ông trên thế giới này đều chỉ là bản sao của Ân. Tôi nhìn ra cửa sổ, mỉm cười vì ý nghĩ vừa rồi của mình….
Càng nhìn tôi càng nhận ra Khang và Ân hoàn toàn không giống nhau. Khang có một gương mặt trái xoan trắng mịn màng, đôi mắt to tròn, và đôi môi mọng quyến rũ . Trong khi gương mặt Ân nam tính, xương xẩu vs làn da nâu sẫm màu. Nhìn Khang tôi nghĩ ngay đến style mama’s boy còn Ân y như gangster boy. Điều giống nhau giữa hai gương mặt này là đôi mắt cười mọng hạnh phúc. Vậy tại sao khi nhìn Khang tôi lại nghĩ đến Ân cơ chứ ? Ngốc thật…có lẽ với tôi giờ đây chỉ còn nhìn thấy mỗi Ân mà thôi. Tất cả đàn ông trên thế giới này đều chỉ là bản sao của Ân. Tôi nhìn ra cửa sổ, mỉm cười vì ý nghĩ vừa rồi của mình….
“Ya ! Cô muốn ngồi lì ở đó đợi đến khi nhân viên đóng gói rồi ném về lại Việt Nam ag ?” Khang hét ầm vào tai tôi.
Mệt mỏi dụi mắt, tôi uể oải nhìn ra bên ngoài thầm nhủ :” đến rồi ! Mình sẽ bắt đầu lại từ đây…nơi có Ân và có mình ! Cố lên ! Let’s go”
========================================================
Mất 45 phút đi xe buýt từ sân bay đến Rhone-Alpes, rồi lại đi bộ thêm 30 phút nữa để đến làng Bourget nằm trên sườn núi Alps. Dọc đường đi tôi cảm nhận được mùa xuân qua từng bước chân mình, cảnh đẹp nơi đây làm tim tôi thổn thức. Chợt tim tôi thắt lại khi nhìn thấy một cánh đồng hoa Mao Lương trắng trải dài khắp triền núi, tôi nhìn thấy Ân giữa rừng hoa đang nhảy cẫng lên vui sướng vẫy tay chào tôi đầy hạnh phúc. Tôi bước…bước…bước về phía Ân vẫy gọi.
Mất 45 phút đi xe buýt từ sân bay đến Rhone-Alpes, rồi lại đi bộ thêm 30 phút nữa để đến làng Bourget nằm trên sườn núi Alps. Dọc đường đi tôi cảm nhận được mùa xuân qua từng bước chân mình, cảnh đẹp nơi đây làm tim tôi thổn thức. Chợt tim tôi thắt lại khi nhìn thấy một cánh đồng hoa Mao Lương trắng trải dài khắp triền núi, tôi nhìn thấy Ân giữa rừng hoa đang nhảy cẫng lên vui sướng vẫy tay chào tôi đầy hạnh phúc. Tôi bước…bước…bước về phía Ân vẫy gọi.
- “Cô điên đấy ag ?” Khang chụp lấy tôi kéo mạnh về phía sau. Lưng tôi áp sát vào ngực Khang, lòng ngực đang thở mạnh, hoảng hốt. Tôi giật mình đây Khang ra xa mình, lấy lại bình tĩnh.
- “câu làm gì ở đây? Chẳng phải cậu nói đến đây để học ư ? Tại sao lại đi theo tôi ?”
Bỏ ngoài tai những điều tôi hỏi. Khang bước đến, túm lấy một bên cổ áo tôi, kéo mạnh rồi gằn từng tiếng. “Có biết suýt tí nữa là cô rơi xuống dưới kia không hả ? Với một người điên dại như cô thì không thể ở một mình được. Biết chưa hả? Nếu cô còn như thế tôi sẽ xích cô lại bên tôi mãi mãi. Hiểu chưa ?”
* Bốp * Tôi tát mạnh vào mặt Khang, khuôn mặt đỏ ửng lên hằn rõ vết tay tôi.
- ” Điên dại ? Đúng ! Tôi điên dại đấy. Vì thế, cút xa tôi ra. Xích tôi lại ư ? Cậu là ai ? Cậu có quyền gì mà dám làm như thế chứ ?” Tôi đá mạnh vào đầu gối Khang khiến Khang buông tay, tôi sửa lại áo…bước đi nhanh thật nhanh…Cố để Khang không nhìn thấy tôi đang khóc…..những giọt nước mắt cuối cùng
wedding dress chap 16
“Tôi yêu em ? Ân chưa bao giờ nói như thế với tôi trước kia cả…liệu người đang nói những lời này là Ân hay là ảo vọng của chính tôi ?”
* Đúng! Chưa bao giờ tôi nói vs em điều đó nhưng…em không hiểu đc lòng tôi ư ? Tôi cứ ngỡ tất cả những gì tôi làm cho em, đem đến cho em còn hơn gấp trăm lần câu nói phù phiếm đó…vậy mà….tôi thật sự thất vọng về em. *
“Thế sao bây giờ lại nói ra những lời làm trái tim tôi xao xuyến hồi hộp vui mừng và đau đởn…Tại sao ? Tại sao?”
*Bởi giờ đây tôi không thể dùng tình yêu của mình để làm em hạnh phúc được nữa. Tôi sợ em sẽ lãng quên tôi…vì thế tôi gởi lời nói vào những cánh bướm, gởi tình yêu vào những bông hoa để em có thể cảm nhận tình yêu của tôi, hiểu hết tấm lòng tôi và không bao giờ quên tôi.*
“Ân !! Anh đang ở đâu ? Nói cho em biết đi….!!” Tôi nhìn quanh tìm kiếm trong vô vọng bởi…xung quanh tôi vẫn là màn đêm mù mịt đó. “Làm ơn đừng đi…đừng bỏ em lại một mình…làm ơn….Ân !!”
- “Cô chủ khóc kìa…Nhanh báo với ông chủ. Nhanh lên !!” Cô hầu phòng quớ hết cả lên khi thấy trên guơng mặt xinh đẹp vô cảm một dòng nước nỏng hổi chảy dài.
Ông chủ tịch hớt hải chạy đến phòng con gái mình khi nghe tin. Một tuần nay ông như người mất hồn. Gác toàn bộ công việc sang một bên, ông suốt ngày ngồi bến giường nắm tay cô công chúa nhỏ của mình và kể về kỉ niệm của hai bố con khi ông nghe bác sí nói rằng :” nói chuyện với bệnh nhân càng nhiều càng giúp ích trong việc hồi phục cho bệnh nhân.”
” Con gái bé nhỏ ! Con ngủ suốt thế này thì bố sẽ thức suốt đấy! Con ngủ phần bố và bố thức phần con. Nếu con cứ không ăn gì mà chuyền nước biển mãi như thế này thì bố sẽ ăn phần con luôn nhé. Bố sẽ ăn tát cả những thứ mà con thik cho còn thèm luôn…đến bao giờ con tỉnh dậy…thì…thì…bố mới…” Câu chuyện của ông bố tội nghiệp luôn kết thúc bằng những giọt nước mắt dài. Nhưng những cố gắng nổ lực của ông bố vẫn không làm công chúa tỉnh dậy.
Hàng đêm khi mọi người chìm sâu vào giấc ngủ thì ông lại thức trắng quỳ trước đức mẹ đáng kính cầu xin cho con gái mình đc bình an. Và giờ đây đức mẹ đã nghe thấy lời thỉnh cầu của ông. Ông nắm chặt lấy đôi tay bé nhỏ kia gọi lớn tên con mình. Đôi mắt hơi hấp háy, môi run run và tay cô công chúa nhỏ nắm chặt lấy tay ông. Công chúa bé nhỏ đang dần tỉnh lại….
* Chuyến bay 707 đi Savoie – Pháp chuẩn bị cất cánh…*
Bố ôm ghì tôi vào lòng khi nghe thông báo.
- “Con nhất định phải đi sao ? 1 tháng nữa…chỉ một tháng nữa thôi. Đợi đến lúc đó bố và con sẽ cùng đi Mỹ nhá.”
- “Con xin lỗi nhưng…con không thích Mỹ ag và cả….”
- “Bất cứ đâu cũng được. Bố sẽ đi cùng con….nhé ?” Bố cắt lời tôi.
- “Con xin bố….cho con một chút thời gian thôi. Rồi con sẽ quay về.” Tôi ngoắc tay mình vào tay bố hứa danh dự
- “Nhưng tại sao lại là Savoie? Nước Pháp đâu thiếu gì nơi bình yên, đẹp thanh bình đâu việc gì phải là savoie ?” Bố ngúng nguẩy kéo tay tôi mãi không chịu buông. Tôi cười đáp :” khi con trở về con sẽ nói cho bố lí do…còn giờ…tamj biệt bố” Tôi hôn nhẹ lên má bố rồi nhanh chóng bước đi. Tôi cần phải tìm lại chính mình và tìm cả tình yêu mà Ân gởi cánh bướm đem đến cho tôi.
* Em còn nhớ loài hoa mà tôi thích chứ ? Em biết nơi tìm tôi rồi chứ ? * Giọng nói Ân tan dàn tan dần lan toả cuốn tôi đi tới phía ánh sáng cuối hang tối…tôi mở mắt và điều đầu tiên tôi thốt lên :” Con muốn tìm lại chính mình.” Giờ thì tôi đã ngồi trên máy bay và tôi sẽ đó…nơi có Ân và có cả tôi. Một nơi tràn ngập hoa Ranunculus_Mao lương. Loài hoa chỉ nở vào mùa xuân, tô điểm thêm cho mùa xuân và không thể chịu được cái lạnh khác nghiệt của vùng núi mùa đông. Người ta nói ý nghĩa của hoa mao lương là trong sáng ngây thơ như trẻ con vậy. Còn Ân….Ân lại nói :” bông búp lại rất đẹp xúng xính như chiếc áo cô dâu. Mao lương có rất nhiều màu nhưng màu trắng thanh khiết là đẹp nhất.” Còn tôi thì lại thấy hoa Mao Lương trông y hệt Ân. Vui vẻ, tươi tắn khi ngập tràn trong tình yêu của hai chúng tôi, bất cần đời, con tim đầy tổn thương vì có một quá khứ đau buồn. Như một đứa trẻ háo hức khi làm đc một tác phẩm tuyệt vời, hờn dỗi khi bản vẽ không như ý muốn và quan trọng hơn hết là một con người trong sáng, tinh khiết y như tờ giấy trắng.
Tôi đang mơ màng trong suy nghĩ của mình thì nghe thấy:
- “Chào ! Cô cũng đến savoie ag ? Ở đó giờ này chắc lạnh lắm nhỉ ?”
Tôi quay lại, há hốc mồm khi nhìn thấy…
* Đúng! Chưa bao giờ tôi nói vs em điều đó nhưng…em không hiểu đc lòng tôi ư ? Tôi cứ ngỡ tất cả những gì tôi làm cho em, đem đến cho em còn hơn gấp trăm lần câu nói phù phiếm đó…vậy mà….tôi thật sự thất vọng về em. *
“Thế sao bây giờ lại nói ra những lời làm trái tim tôi xao xuyến hồi hộp vui mừng và đau đởn…Tại sao ? Tại sao?”
*Bởi giờ đây tôi không thể dùng tình yêu của mình để làm em hạnh phúc được nữa. Tôi sợ em sẽ lãng quên tôi…vì thế tôi gởi lời nói vào những cánh bướm, gởi tình yêu vào những bông hoa để em có thể cảm nhận tình yêu của tôi, hiểu hết tấm lòng tôi và không bao giờ quên tôi.*
“Ân !! Anh đang ở đâu ? Nói cho em biết đi….!!” Tôi nhìn quanh tìm kiếm trong vô vọng bởi…xung quanh tôi vẫn là màn đêm mù mịt đó. “Làm ơn đừng đi…đừng bỏ em lại một mình…làm ơn….Ân !!”
- “Cô chủ khóc kìa…Nhanh báo với ông chủ. Nhanh lên !!” Cô hầu phòng quớ hết cả lên khi thấy trên guơng mặt xinh đẹp vô cảm một dòng nước nỏng hổi chảy dài.
Ông chủ tịch hớt hải chạy đến phòng con gái mình khi nghe tin. Một tuần nay ông như người mất hồn. Gác toàn bộ công việc sang một bên, ông suốt ngày ngồi bến giường nắm tay cô công chúa nhỏ của mình và kể về kỉ niệm của hai bố con khi ông nghe bác sí nói rằng :” nói chuyện với bệnh nhân càng nhiều càng giúp ích trong việc hồi phục cho bệnh nhân.”
” Con gái bé nhỏ ! Con ngủ suốt thế này thì bố sẽ thức suốt đấy! Con ngủ phần bố và bố thức phần con. Nếu con cứ không ăn gì mà chuyền nước biển mãi như thế này thì bố sẽ ăn phần con luôn nhé. Bố sẽ ăn tát cả những thứ mà con thik cho còn thèm luôn…đến bao giờ con tỉnh dậy…thì…thì…bố mới…” Câu chuyện của ông bố tội nghiệp luôn kết thúc bằng những giọt nước mắt dài. Nhưng những cố gắng nổ lực của ông bố vẫn không làm công chúa tỉnh dậy.
Hàng đêm khi mọi người chìm sâu vào giấc ngủ thì ông lại thức trắng quỳ trước đức mẹ đáng kính cầu xin cho con gái mình đc bình an. Và giờ đây đức mẹ đã nghe thấy lời thỉnh cầu của ông. Ông nắm chặt lấy đôi tay bé nhỏ kia gọi lớn tên con mình. Đôi mắt hơi hấp háy, môi run run và tay cô công chúa nhỏ nắm chặt lấy tay ông. Công chúa bé nhỏ đang dần tỉnh lại….
* Chuyến bay 707 đi Savoie – Pháp chuẩn bị cất cánh…*
Bố ôm ghì tôi vào lòng khi nghe thông báo.
- “Con nhất định phải đi sao ? 1 tháng nữa…chỉ một tháng nữa thôi. Đợi đến lúc đó bố và con sẽ cùng đi Mỹ nhá.”
- “Con xin lỗi nhưng…con không thích Mỹ ag và cả….”
- “Bất cứ đâu cũng được. Bố sẽ đi cùng con….nhé ?” Bố cắt lời tôi.
- “Con xin bố….cho con một chút thời gian thôi. Rồi con sẽ quay về.” Tôi ngoắc tay mình vào tay bố hứa danh dự
- “Nhưng tại sao lại là Savoie? Nước Pháp đâu thiếu gì nơi bình yên, đẹp thanh bình đâu việc gì phải là savoie ?” Bố ngúng nguẩy kéo tay tôi mãi không chịu buông. Tôi cười đáp :” khi con trở về con sẽ nói cho bố lí do…còn giờ…tamj biệt bố” Tôi hôn nhẹ lên má bố rồi nhanh chóng bước đi. Tôi cần phải tìm lại chính mình và tìm cả tình yêu mà Ân gởi cánh bướm đem đến cho tôi.
* Em còn nhớ loài hoa mà tôi thích chứ ? Em biết nơi tìm tôi rồi chứ ? * Giọng nói Ân tan dàn tan dần lan toả cuốn tôi đi tới phía ánh sáng cuối hang tối…tôi mở mắt và điều đầu tiên tôi thốt lên :” Con muốn tìm lại chính mình.” Giờ thì tôi đã ngồi trên máy bay và tôi sẽ đó…nơi có Ân và có cả tôi. Một nơi tràn ngập hoa Ranunculus_Mao lương. Loài hoa chỉ nở vào mùa xuân, tô điểm thêm cho mùa xuân và không thể chịu được cái lạnh khác nghiệt của vùng núi mùa đông. Người ta nói ý nghĩa của hoa mao lương là trong sáng ngây thơ như trẻ con vậy. Còn Ân….Ân lại nói :” bông búp lại rất đẹp xúng xính như chiếc áo cô dâu. Mao lương có rất nhiều màu nhưng màu trắng thanh khiết là đẹp nhất.” Còn tôi thì lại thấy hoa Mao Lương trông y hệt Ân. Vui vẻ, tươi tắn khi ngập tràn trong tình yêu của hai chúng tôi, bất cần đời, con tim đầy tổn thương vì có một quá khứ đau buồn. Như một đứa trẻ háo hức khi làm đc một tác phẩm tuyệt vời, hờn dỗi khi bản vẽ không như ý muốn và quan trọng hơn hết là một con người trong sáng, tinh khiết y như tờ giấy trắng.
Tôi đang mơ màng trong suy nghĩ của mình thì nghe thấy:
- “Chào ! Cô cũng đến savoie ag ? Ở đó giờ này chắc lạnh lắm nhỉ ?”
Tôi quay lại, há hốc mồm khi nhìn thấy…
wedding dress chap 15
trống trãi…..
lạnh lẽo……
ẩm mốc…….
bốc mùi…….
đây không còn là tổ ấm nữa. đúng hơn nó giống một cái chuồn lợn 2 năm không rửa dọn
tôi :
bàng hoàng….
hoảng hốt…..
bối rối…..
sợ hãi…..
tôi đã tưởng tượng ra rất nhiều thứ nhưng đây là điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến.
Một căn phòng trống rỗng…hoàn toàn trống rỗng.
Một bức tường đầy vết rạn nứt, rêu phong và ẩm mốc.
Mọi thứ về Ân đều biến mất
Mọi thứ của riêng chỉ riêng hai chúng tôi cũng không còn
Những kỉ niệm chợt ùa về
Tôi nhớ Ân nhớ đến nghẹt thở…
Người tôi như đóng băng, bất động. Tôi nhắm nghiền mắt lại hi vọng khi tôi mở mắt ra mọi thứ vẫn như xưa.
5 phút, 10 phút….1 tiếng rồi 2 tiếng trôi qua tôi vẫn đứng đó_ngay trước cửa phòng bất động vs đôi mắt nhắm nghiền. Tôi không đủ can đảm để mở mắt. Tôi sợ khung cảnh lạnh lẽo đó sẽ hiện hữu trước mắt mình một lần nữa. Và tôi cũng không thể bỏ chạy bởi một phần trong tôi muốn đối diễn với sự thật…để xác nhận lại tất cả.
Tôi mở từ từ mở mắt ra….
Thế nhưng trước mắt tôi mọi thứ lại khác hoàn toàn. Mọi vật vẫn như cũ và Ân đang mỉm cười “chế” lại những bức hoạ của tôi để trông ít ra có một chút gì đó gọi là “tranh vẽ”…còn tôi thì đang nhăn mặt nhảy nhót chặn không cho Ân “phá hoại tác phẩm nghệ thuật của thế giới”. Rồi bên kia….Ân đứng nhìn chăm chăm vào bức mành mỏng manh đang từ từ hé mở….và tôi…một nàng công chúa trong bộ váy cưới lộng lẫy “tỉ đô”…tiếng cười vang lên khắp nơi… đâm sộc vào đầu tôi…mãi âm vang như thể muốn làm đâu tôi nổ tung. Tôi gào thét trong điên loạn vật vã tìm mọi cách tống khứ âm thanh đó ra khỏi đầu. Khang hoảng hốt khi thấy tôi như thế. Y như thể king kong gầm rú khi bị đâm vào tim. Khang nhanh chóng ôm gì tôi lấy vào lòng…dùng sức lực đôi mươi để kìm lại sức mạnh điên cuồng trong tôi, dùng hơi ấm của con tim ngây dại để sưởi ấm một phần người còn tỉnh táo trong tôi, dùng bản năng con người chế ngự con quái vật trong tôi. Tôi lịm dần lịm dần trong cơn mê sản…..
Đầu tôi nặng trĩu, đau buốt và trống rỗng. Mắt tôi nặng trịch ko thể nhấc lên nổi, tôi giờ đây như chiếc xe cũ kĩ hết xăng, hết năng lượng…Mặc dù tôi nằm bất động một chỗ như người thực vật liệt não thì tôi vẫn có thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. bất động hơn một tuần và không có khả năng phục hồi. Tôi nghe thấy cả tiếng khóc thầm của bố nhưng dù tôi có cố gắng vực dậy mấy đi chăng nữa thì cơ thể này cũng không nghe theo lời tôi. Bao quanh tôi là màn đêm dày đặc rợn người. Một mình, một không gian riêng…tôi ngẫm nghĩ về tội ác của chính mình.
“Nếu mình không bỏ chạy…nếu mình tin vào Ân…nếu mình bỏ kai’ tính cố chấp ngu ngốc mù quáng đi thì…ÂN…Ân đã…”
Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi một giọng nỏi quen thuộc: * Không phải lỗi của mình thì đừng nhận vơ vào. Hiểu không ? Sao cứ thik nhận vơ vào mình thế *.
“Đó là sự thật. Nếu Ân không chạy qua đường để gặp Gnonne thì mọi chuyện đã…”
* Người làm tổn thương tâm hồn em là ai ? Người đã cứa nát trái tim em là ai ? Người ngu ngốc chạy qua đường mà không cẩn thận là ai ? Người làm e cảm thấy mặc cảm tội lỗi là ai ? *
“Vậy Vì con ngu nào mà Ân phải đuổi theo ? vì con điên nào mà Ân chạy sang đường ? Vì con ngu, con điên nhìn thấy người mình yêu chết trước mặt mình mà vẫn tươi cười rạng rỡ này đây.”
* Vì em cứ như thế nên tôi mới không thể ra đi được. Em không còn là Gnonne mà tôi biết. Mạnh mẽ, giàu nghị lực và tự tin nhất nhất trên thế gian này *
” Nếu những thứ đó có thể đem Ân về thì vất hết đi cũng được.”
* Người tôi yêu là Gnonne cơ. Nếu e vất hết đi thì dù tôi có quay về cũng chẳng bao giờ yêu em được nữa….Tôi xin em…hãy trở về với chính mình…với chính Gnonne mà tôi yêu. Hãy tha thứ cho bản thân mình. Hãy yêu bản thân nhiều hơn nữa…yêu thay cho cả phần tôi….và….TÔI YÊU EM *
lạnh lẽo……
ẩm mốc…….
bốc mùi…….
đây không còn là tổ ấm nữa. đúng hơn nó giống một cái chuồn lợn 2 năm không rửa dọn
tôi :
bàng hoàng….
hoảng hốt…..
bối rối…..
sợ hãi…..
tôi đã tưởng tượng ra rất nhiều thứ nhưng đây là điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến.
Một căn phòng trống rỗng…hoàn toàn trống rỗng.
Một bức tường đầy vết rạn nứt, rêu phong và ẩm mốc.
Mọi thứ về Ân đều biến mất
Mọi thứ của riêng chỉ riêng hai chúng tôi cũng không còn
Những kỉ niệm chợt ùa về
Tôi nhớ Ân nhớ đến nghẹt thở…
Người tôi như đóng băng, bất động. Tôi nhắm nghiền mắt lại hi vọng khi tôi mở mắt ra mọi thứ vẫn như xưa.
5 phút, 10 phút….1 tiếng rồi 2 tiếng trôi qua tôi vẫn đứng đó_ngay trước cửa phòng bất động vs đôi mắt nhắm nghiền. Tôi không đủ can đảm để mở mắt. Tôi sợ khung cảnh lạnh lẽo đó sẽ hiện hữu trước mắt mình một lần nữa. Và tôi cũng không thể bỏ chạy bởi một phần trong tôi muốn đối diễn với sự thật…để xác nhận lại tất cả.
Tôi mở từ từ mở mắt ra….
Thế nhưng trước mắt tôi mọi thứ lại khác hoàn toàn. Mọi vật vẫn như cũ và Ân đang mỉm cười “chế” lại những bức hoạ của tôi để trông ít ra có một chút gì đó gọi là “tranh vẽ”…còn tôi thì đang nhăn mặt nhảy nhót chặn không cho Ân “phá hoại tác phẩm nghệ thuật của thế giới”. Rồi bên kia….Ân đứng nhìn chăm chăm vào bức mành mỏng manh đang từ từ hé mở….và tôi…một nàng công chúa trong bộ váy cưới lộng lẫy “tỉ đô”…tiếng cười vang lên khắp nơi… đâm sộc vào đầu tôi…mãi âm vang như thể muốn làm đâu tôi nổ tung. Tôi gào thét trong điên loạn vật vã tìm mọi cách tống khứ âm thanh đó ra khỏi đầu. Khang hoảng hốt khi thấy tôi như thế. Y như thể king kong gầm rú khi bị đâm vào tim. Khang nhanh chóng ôm gì tôi lấy vào lòng…dùng sức lực đôi mươi để kìm lại sức mạnh điên cuồng trong tôi, dùng hơi ấm của con tim ngây dại để sưởi ấm một phần người còn tỉnh táo trong tôi, dùng bản năng con người chế ngự con quái vật trong tôi. Tôi lịm dần lịm dần trong cơn mê sản…..
Đầu tôi nặng trĩu, đau buốt và trống rỗng. Mắt tôi nặng trịch ko thể nhấc lên nổi, tôi giờ đây như chiếc xe cũ kĩ hết xăng, hết năng lượng…Mặc dù tôi nằm bất động một chỗ như người thực vật liệt não thì tôi vẫn có thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. bất động hơn một tuần và không có khả năng phục hồi. Tôi nghe thấy cả tiếng khóc thầm của bố nhưng dù tôi có cố gắng vực dậy mấy đi chăng nữa thì cơ thể này cũng không nghe theo lời tôi. Bao quanh tôi là màn đêm dày đặc rợn người. Một mình, một không gian riêng…tôi ngẫm nghĩ về tội ác của chính mình.
“Nếu mình không bỏ chạy…nếu mình tin vào Ân…nếu mình bỏ kai’ tính cố chấp ngu ngốc mù quáng đi thì…ÂN…Ân đã…”
Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi một giọng nỏi quen thuộc: * Không phải lỗi của mình thì đừng nhận vơ vào. Hiểu không ? Sao cứ thik nhận vơ vào mình thế *.
“Đó là sự thật. Nếu Ân không chạy qua đường để gặp Gnonne thì mọi chuyện đã…”
* Người làm tổn thương tâm hồn em là ai ? Người đã cứa nát trái tim em là ai ? Người ngu ngốc chạy qua đường mà không cẩn thận là ai ? Người làm e cảm thấy mặc cảm tội lỗi là ai ? *
“Vậy Vì con ngu nào mà Ân phải đuổi theo ? vì con điên nào mà Ân chạy sang đường ? Vì con ngu, con điên nhìn thấy người mình yêu chết trước mặt mình mà vẫn tươi cười rạng rỡ này đây.”
* Vì em cứ như thế nên tôi mới không thể ra đi được. Em không còn là Gnonne mà tôi biết. Mạnh mẽ, giàu nghị lực và tự tin nhất nhất trên thế gian này *
” Nếu những thứ đó có thể đem Ân về thì vất hết đi cũng được.”
* Người tôi yêu là Gnonne cơ. Nếu e vất hết đi thì dù tôi có quay về cũng chẳng bao giờ yêu em được nữa….Tôi xin em…hãy trở về với chính mình…với chính Gnonne mà tôi yêu. Hãy tha thứ cho bản thân mình. Hãy yêu bản thân nhiều hơn nữa…yêu thay cho cả phần tôi….và….TÔI YÊU EM *
wedding dress chap 14
Tôi bị Khang_vệ sĩ mới của tôi dẫn dụ vào một thế giới đầy sắc màu, đầy hương thơm và tràn ngập tiếng cười. Tôi cười từ lúc mới mở mắt khi thấy Khang nằm ngủ một nữa trên sofa một nửa dưới đất cho đến khi Khang dúi vào tay tôi một cây kẹo mút mỉm cười nói: “ngủ ngoan nhé!”. Nhưng đó là một thế giới trống rỗng, giả tạo và không có Ân. Tôi cười thật tươi, chạy nhảy tung tăng như một người vô lo vô nghĩ nhưng tim tôi đang thắt lại và đầu tôi đau như búa bổ khi nghĩ đến mọi chuyện, tôi ăn mọi thứ một cách ngon lành để rồi sau đó nôn thốc nôn tháo trong toilet, tôi nói những câu nói đùa trống rỗng để rồi khi đêm đến tôi lặng khóc, cay đắng nguyền rủa mình….Bởi….tôi đã nhớ…nhớ lại tất cả mọi thứ. Cái khoảnh khắc tôi được Khang kéo lại khi chiếc xe tải vụt sướt qua người tôi tôi đã nhớ lại tất cả mọi thứ….
Tôi chạy…chạy thật nhanh mặc kệ gió tát vào mặt từng cơn cay xé mắt, làm nước mắt trào ra không ngừng. Cho đến khi ngã quỵ đau đớn. Gío lạnh làm đầu tôi đóng băng, làm trái tim tôi ngừng đập, làm tôi trở thành bức tượng vô cảm. Và rồi máu nóng làm đầu tôi rối bời, làm tim tôi uất nghẹn, làm tôi giống như một người điên_môt người điên vì tình. Tôi bùng nổ khóc nức nở, ném tung mọi bức bối ra ngoài….
- “Gnonne! Gnonne!”
Tôi thoáng nghe ai đó gọi tên mình nhưng mặc kệ đi dù ai có làm gì đi nữa thì tôi vẫn sẽ khóc, tôi muốn trút hết mọi nỗi lòng, tôi muốn nước mắt cuốn trôi trái tim mình, cuốn trôi mọi đau đớn chất đây trong tim.
-” Ya! Đừng tầm thường như thế! Đứng dậy, xé toạt hết mọi thứ đi.”
Tôi nhìn về phía giọng nói. Nước mắt làm mắt tôi nhoè đi, tôi không thể nhìn rõ mọi vật. Điều duy nhất tôi nhìn thấy là dáng người dong dỏng đó, là nụ cười tự mãn đó, là ánh mắt kiêu hãnh đó. Trong đầu tôi văng vẳng: “Đợi anh nhé. Anh sẽ đem hạnh phúc đến bên em. Tin anh chứ ?”. Cứ như thể Ân gởi lời vào gió mang đến cho tôi vậy. Tôi dụi mắt nhìn lại để xác định liệu có phải là tôi đang tưởng tượng. Tôi nhìn thấy Ân đứng bên kìa đường vẫy tay ra hiệu: “ngồi yên đó và tôi sẽ đến bên em.” Ân cười rồi băng chạy sang đường…Rồi mắt tôi nhoè đi không thấy gì nữa cả, tôi dụi mắt ngước lên…phía trước mắt tôi là một biển máu và Ân nằm yên bất động ở đó…Tôi vươn tay rướn người về phía trước, mắt tôi rỉ máu…rồi tôi rơi vào khoảng không vô định vô cảm…..
Liệu tôi có thể cười tươi hạnh phúc như không có chuyện gì khi tôi đã chứng kiến toàn bộ mọi chuyện ?
Liệu tôi có thể hạnh phúc khi tôi…chính tôi đã giết chết Ân, giết chết tình yêu của chính mình ?
Liệu tôi có thể đùa giỡn khi tôi đã bỏ mặc Ân cô đơn đau đớn giữa biển máu đó?
Tôi khóc hàng đêm, tôi không thể nhắm mắt lại và ngủ một cách ngon lành vì biển máu đó luôn xuất hiện trước mắt tôi…chỉ khi nước mắt khô lại, kéo mi mắt sụp xuống tôi thiếp đi trong đau đớn.
Tim tôi thắt lại khi tôi quá khứ hiện hữu trong đầu, khi vô tình nhìn thấy hay nghe thấy những gì làm tôi liên tưởng đến Ân.
Nhìn thức ăn luôn làm tôi muốn ói…biển máu đó ngập tràn trong tâm trí tôi…tôi vờ ăn ngon lành để làm dịu nỗi đau mà tôi gây ra cho những người xung quanh để rồi chui vào toilet nôn tất cả…Ân…làm sao tôi có thể ăn khi…? Tôi cắn chặt môi không để nước mắt rơi….
Tôi co rúm người sợ hãi khi nhìn ngã tư đường…viễn cảnh đó như tái hiện lại trước mắt tôi.
Tôi diễn quá đạt trước mắt mọi người, qua mặt được cả bác sĩ. 1 tuần sau tôi ra viện. Điều đầu tiên tôi làm là yêu cầu Khang đưa tôi đến tổ ấm.
- “Cho tôi đến đó.” Tôi lạnh lùng nói sau khi tươi cười vẫy tay tạm biệt bố.
- ” Đến đâu cơ ?” Khang nhìn vào gương hỏi
- “Anh biết mà. Đưa tôi đến đó.” Tôi gằn từng tiếng
- “Không được. Bác sĩ đã nói là không được làm cô kích…”
- “Biết rồi. Tôi chưa bao giờ bình tĩnh như bây giờ. Vì thế cho nên…..làm ơn đưa tôi đến đó”
- “Nhưng…” Khang ngập ngừng, có lẽ Khang vẫn muốn giấu tôi sự thật
- “Tôi đã nhớ lại rồi. Đi thôi.” Tôi nói nhanh cố không để cổ họng nghẹn đắng lại. Tôi sẽ khóc mất.
Khang hơi bất ngờ nhưng rồi lại khẽ gật đầu.
Đường đến tổ ấm chưa bao giờ dài đến như thế. Tôi sẽ làm gì khi đến đó ? Sẽ lục lọi hay phá nát mọi thứ ? Ở đó có bài vị của Ân không? Liệu cô ta có đó không ? Mãi suy nghĩ tôi không còn biết gì cho đến khi Khang mở cửa và tôi bước ra ngoài……..
Tôi ngập ngừng ngước nhìn lên tầng 7 của khu chung cư cũ kĩ. Tôi vẫn thường làm như thế mỗi khi đến đây. Tôi nhìn lên và tưởng tượng Ân đang làm gì ở đó, tôi sẽ gõ cửa hay nhẹ nhàng lẻn vào, tôi sẽ nhảy lên bịt mắt Ân đầy tinh nghịch hay sẽ nhẹ nhàng ôm Ân từ phía sau…rồi tôi sẽ hít lấy một hơi đầy mùi ẩm mốc nơi đây để rồi Ân sẽ nói :” Cần phải làm sạch phổi thôi. Hô hấp nhân tạo nào!” Rồi nháy mắt tinh nghịch và chúng tôi hôn nhau. Tôi khẽ rùng mình, bước lùi lại đầy e sợ khi mùi ẩm mốc đó xộc thẳng vào mũi tôi. Chợt
* Flash *
Tổ ấm, trên chiếc giường phủ ra trắng tôi nằm bên Ân
- “Liệu có phép màu không nhỉ ?”
- “Hahahaha. Đang mơ ngủ đấy ag ?” Ân cốc vào đầu tôi cười
- “Vẫn biết thế nhưng nếu có phép màu thì tốt thật đấy.” Tôi vùi đầu vào lòng Ân, đắm chìm trong hương thơm ngọt dịu đấy.
- “Tưởng gì. Phép màu ở ngay đây này.”
- “Đâu ?” Tôi bật dậy nhìn Ân đầy tò mò
- “Đây” Ân chỉ vào mình phá lên cười
……..
- “Tình yêu chính là phép màu mà.” Ân vuốt ve mái tóc tôi, nhìn vào khoảng xa xăm. Những lúc như thế tôi thật sự buồn. Vì tôi biết rằng tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết về Ân. Tôi muốn đến những khoảng đen trong tim Ân, muốn chạm vào nó và sưởi ấm cho nó. Và Ân luôn nói rằng chưa đến lúc mỗi khi tôi chạm vào những vết sạn đó. Nỗi đau trong Ân không còn là những vết thương rỉ máu nữa. Từ lâu, từ trước khi tôi xuất hiện nó đã là những vết chai sạn, cứng ngắt, khô cằn nhưng sẵn sàng nứt toát ra mọi lúc mọi nơi.
* / Flash / *
Khang khẽ nắm nhẹ vào vai tôi :”Ta đi thôi.”
Tôi nhắm mắt hít một hơi đầy mùi ẩm mốc, “liệu phép màu tình yêu có thể giúp tôi thoát ra khỏi cơn ác mộng này ?” Ở trên kia, Ân vẫn đang ngủ gật trên bàn vẽ và một tác phẩm mới đã ra lò…Tôi vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp trước mắt mình, lấy thêm dũng khí bước đi…..Tôi cố bước chậm nhất có thể, cố níu kéo cái viễn cảnh tốt đẹp mà tôi đang vẽ ra nhưng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Tôi đứng trước cửa phòng 747…tổ ấm của hai chúng tôi. Tay tôi run lên bần bật khi lục tìm chìa khoá trong túi xách, tôi không thể kiểm soát được. Tôi đổ tất cả ra sàn nhà rồi tìm kiếm trong điên loạn và sợ hãi. Khang nhặt chìa khoá rồi Ân vào tay tôi. “Mạnh mẽ lên nào” rồi giúp tôi đứng vững trên đôi chân đang run cầm cập của mình. Tôi nhìn Khang với ánh mắt van nài :” Làm ơn…mở của giùm tôi.”
- “Cô sẽ làm được thôi. Đây có thể sẽ là cánh cửa để cuộc đời cô bước sang trang mới. Đừng nhờ vả ai cả. Tự mình làm đi! “
<”Ya! Hở một tí cứ gặp khó khăn là nhờ vả người khác thế ag ? Thế thì bao giờ mới lớn được chứ hả ?”
- “I’m 19 year olds. I’m a small girl.”
- “Thế bao giờ mới là big girl hả ?”
- “uhm~ 20 year olds.hehehe.”
- “Một cô bé ngoan là một cô bé biết nghe lời. Đúng không ?”
- “Uhm…ok.” tôi khẽ nũng nịu đưa tay ra hiệu okie.
- “Uh…Vì thế cho nên…”TỰ MÌNH LÀM VÀ ĐỪNG NHỜ AI CẢ.” Ân quát toáng hết cả lên. >
Tôi nhìn Khang sao Khang lại có thể giống Ân đến thế ? Dáng dấp, nụ cười đến cả cách ăn nói cũng giống nữa. Thật kì lạ!
Mất hơn 5 phút tôi mới mở được cửa. Lấy hết can đảm tôi mở cửa bước vào…………
Tôi chạy…chạy thật nhanh mặc kệ gió tát vào mặt từng cơn cay xé mắt, làm nước mắt trào ra không ngừng. Cho đến khi ngã quỵ đau đớn. Gío lạnh làm đầu tôi đóng băng, làm trái tim tôi ngừng đập, làm tôi trở thành bức tượng vô cảm. Và rồi máu nóng làm đầu tôi rối bời, làm tim tôi uất nghẹn, làm tôi giống như một người điên_môt người điên vì tình. Tôi bùng nổ khóc nức nở, ném tung mọi bức bối ra ngoài….
- “Gnonne! Gnonne!”
Tôi thoáng nghe ai đó gọi tên mình nhưng mặc kệ đi dù ai có làm gì đi nữa thì tôi vẫn sẽ khóc, tôi muốn trút hết mọi nỗi lòng, tôi muốn nước mắt cuốn trôi trái tim mình, cuốn trôi mọi đau đớn chất đây trong tim.
-” Ya! Đừng tầm thường như thế! Đứng dậy, xé toạt hết mọi thứ đi.”
Tôi nhìn về phía giọng nói. Nước mắt làm mắt tôi nhoè đi, tôi không thể nhìn rõ mọi vật. Điều duy nhất tôi nhìn thấy là dáng người dong dỏng đó, là nụ cười tự mãn đó, là ánh mắt kiêu hãnh đó. Trong đầu tôi văng vẳng: “Đợi anh nhé. Anh sẽ đem hạnh phúc đến bên em. Tin anh chứ ?”. Cứ như thể Ân gởi lời vào gió mang đến cho tôi vậy. Tôi dụi mắt nhìn lại để xác định liệu có phải là tôi đang tưởng tượng. Tôi nhìn thấy Ân đứng bên kìa đường vẫy tay ra hiệu: “ngồi yên đó và tôi sẽ đến bên em.” Ân cười rồi băng chạy sang đường…Rồi mắt tôi nhoè đi không thấy gì nữa cả, tôi dụi mắt ngước lên…phía trước mắt tôi là một biển máu và Ân nằm yên bất động ở đó…Tôi vươn tay rướn người về phía trước, mắt tôi rỉ máu…rồi tôi rơi vào khoảng không vô định vô cảm…..
Liệu tôi có thể cười tươi hạnh phúc như không có chuyện gì khi tôi đã chứng kiến toàn bộ mọi chuyện ?
Liệu tôi có thể hạnh phúc khi tôi…chính tôi đã giết chết Ân, giết chết tình yêu của chính mình ?
Liệu tôi có thể đùa giỡn khi tôi đã bỏ mặc Ân cô đơn đau đớn giữa biển máu đó?
Tôi khóc hàng đêm, tôi không thể nhắm mắt lại và ngủ một cách ngon lành vì biển máu đó luôn xuất hiện trước mắt tôi…chỉ khi nước mắt khô lại, kéo mi mắt sụp xuống tôi thiếp đi trong đau đớn.
Tim tôi thắt lại khi tôi quá khứ hiện hữu trong đầu, khi vô tình nhìn thấy hay nghe thấy những gì làm tôi liên tưởng đến Ân.
Nhìn thức ăn luôn làm tôi muốn ói…biển máu đó ngập tràn trong tâm trí tôi…tôi vờ ăn ngon lành để làm dịu nỗi đau mà tôi gây ra cho những người xung quanh để rồi chui vào toilet nôn tất cả…Ân…làm sao tôi có thể ăn khi…? Tôi cắn chặt môi không để nước mắt rơi….
Tôi co rúm người sợ hãi khi nhìn ngã tư đường…viễn cảnh đó như tái hiện lại trước mắt tôi.
Tôi diễn quá đạt trước mắt mọi người, qua mặt được cả bác sĩ. 1 tuần sau tôi ra viện. Điều đầu tiên tôi làm là yêu cầu Khang đưa tôi đến tổ ấm.
- “Cho tôi đến đó.” Tôi lạnh lùng nói sau khi tươi cười vẫy tay tạm biệt bố.
- ” Đến đâu cơ ?” Khang nhìn vào gương hỏi
- “Anh biết mà. Đưa tôi đến đó.” Tôi gằn từng tiếng
- “Không được. Bác sĩ đã nói là không được làm cô kích…”
- “Biết rồi. Tôi chưa bao giờ bình tĩnh như bây giờ. Vì thế cho nên…..làm ơn đưa tôi đến đó”
- “Nhưng…” Khang ngập ngừng, có lẽ Khang vẫn muốn giấu tôi sự thật
- “Tôi đã nhớ lại rồi. Đi thôi.” Tôi nói nhanh cố không để cổ họng nghẹn đắng lại. Tôi sẽ khóc mất.
Khang hơi bất ngờ nhưng rồi lại khẽ gật đầu.
Đường đến tổ ấm chưa bao giờ dài đến như thế. Tôi sẽ làm gì khi đến đó ? Sẽ lục lọi hay phá nát mọi thứ ? Ở đó có bài vị của Ân không? Liệu cô ta có đó không ? Mãi suy nghĩ tôi không còn biết gì cho đến khi Khang mở cửa và tôi bước ra ngoài……..
Tôi ngập ngừng ngước nhìn lên tầng 7 của khu chung cư cũ kĩ. Tôi vẫn thường làm như thế mỗi khi đến đây. Tôi nhìn lên và tưởng tượng Ân đang làm gì ở đó, tôi sẽ gõ cửa hay nhẹ nhàng lẻn vào, tôi sẽ nhảy lên bịt mắt Ân đầy tinh nghịch hay sẽ nhẹ nhàng ôm Ân từ phía sau…rồi tôi sẽ hít lấy một hơi đầy mùi ẩm mốc nơi đây để rồi Ân sẽ nói :” Cần phải làm sạch phổi thôi. Hô hấp nhân tạo nào!” Rồi nháy mắt tinh nghịch và chúng tôi hôn nhau. Tôi khẽ rùng mình, bước lùi lại đầy e sợ khi mùi ẩm mốc đó xộc thẳng vào mũi tôi. Chợt
* Flash *
Tổ ấm, trên chiếc giường phủ ra trắng tôi nằm bên Ân
- “Liệu có phép màu không nhỉ ?”
- “Hahahaha. Đang mơ ngủ đấy ag ?” Ân cốc vào đầu tôi cười
- “Vẫn biết thế nhưng nếu có phép màu thì tốt thật đấy.” Tôi vùi đầu vào lòng Ân, đắm chìm trong hương thơm ngọt dịu đấy.
- “Tưởng gì. Phép màu ở ngay đây này.”
- “Đâu ?” Tôi bật dậy nhìn Ân đầy tò mò
- “Đây” Ân chỉ vào mình phá lên cười
……..
- “Tình yêu chính là phép màu mà.” Ân vuốt ve mái tóc tôi, nhìn vào khoảng xa xăm. Những lúc như thế tôi thật sự buồn. Vì tôi biết rằng tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết về Ân. Tôi muốn đến những khoảng đen trong tim Ân, muốn chạm vào nó và sưởi ấm cho nó. Và Ân luôn nói rằng chưa đến lúc mỗi khi tôi chạm vào những vết sạn đó. Nỗi đau trong Ân không còn là những vết thương rỉ máu nữa. Từ lâu, từ trước khi tôi xuất hiện nó đã là những vết chai sạn, cứng ngắt, khô cằn nhưng sẵn sàng nứt toát ra mọi lúc mọi nơi.
* / Flash / *
Khang khẽ nắm nhẹ vào vai tôi :”Ta đi thôi.”
Tôi nhắm mắt hít một hơi đầy mùi ẩm mốc, “liệu phép màu tình yêu có thể giúp tôi thoát ra khỏi cơn ác mộng này ?” Ở trên kia, Ân vẫn đang ngủ gật trên bàn vẽ và một tác phẩm mới đã ra lò…Tôi vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp trước mắt mình, lấy thêm dũng khí bước đi…..Tôi cố bước chậm nhất có thể, cố níu kéo cái viễn cảnh tốt đẹp mà tôi đang vẽ ra nhưng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Tôi đứng trước cửa phòng 747…tổ ấm của hai chúng tôi. Tay tôi run lên bần bật khi lục tìm chìa khoá trong túi xách, tôi không thể kiểm soát được. Tôi đổ tất cả ra sàn nhà rồi tìm kiếm trong điên loạn và sợ hãi. Khang nhặt chìa khoá rồi Ân vào tay tôi. “Mạnh mẽ lên nào” rồi giúp tôi đứng vững trên đôi chân đang run cầm cập của mình. Tôi nhìn Khang với ánh mắt van nài :” Làm ơn…mở của giùm tôi.”
- “Cô sẽ làm được thôi. Đây có thể sẽ là cánh cửa để cuộc đời cô bước sang trang mới. Đừng nhờ vả ai cả. Tự mình làm đi! “
<”Ya! Hở một tí cứ gặp khó khăn là nhờ vả người khác thế ag ? Thế thì bao giờ mới lớn được chứ hả ?”
- “I’m 19 year olds. I’m a small girl.”
- “Thế bao giờ mới là big girl hả ?”
- “uhm~ 20 year olds.hehehe.”
- “Một cô bé ngoan là một cô bé biết nghe lời. Đúng không ?”
- “Uhm…ok.” tôi khẽ nũng nịu đưa tay ra hiệu okie.
- “Uh…Vì thế cho nên…”TỰ MÌNH LÀM VÀ ĐỪNG NHỜ AI CẢ.” Ân quát toáng hết cả lên. >
Tôi nhìn Khang sao Khang lại có thể giống Ân đến thế ? Dáng dấp, nụ cười đến cả cách ăn nói cũng giống nữa. Thật kì lạ!
Mất hơn 5 phút tôi mới mở được cửa. Lấy hết can đảm tôi mở cửa bước vào…………
wedding dress chap 13
- ” Bố đang nói gì thế ? Con biết là bố đang giận Ân nhưng mà nói thế là quá đáng lắm đấy ag. Con đã hẹn Ân ở căn tin mà. Mấy giờ rồi ? Con phải tới đó.” Tôi cười cười hoang mang nhìn bố - “Con không nhớ gì sao ? Thật sự không nhớ gì cả ag ?” Lần này người hoang mang thật sự là bố tôi. Ông nắm chặt lấy hai cánh tay tôi. Tôi cảm nhận được đôi tay ông đang run lên.
- “Tại sao con lại ở đây? Con đang ở trường mà.” Tôi ngạc nhiên nhìn cảnh vật xung quanh một lần nữa.
- “Tại sao con lại ở đây? Con đang ở trường mà.” Tôi ngạc nhiên nhìn cảnh vật xung quanh một lần nữa.
- “Con đừng dọa bố nhé. Bố không thích thế đâu gnonne ag !” Bố tôi bắt đầu cáu
- “Không. Thật mà. Thế rốt cuộc là có chuyện gì và tại sao con lại ở đây ? Và chuyện ÂN nữa…” Tôi cố giả tỉnh khi nói tới việc này. Tôi cố mím chặt môi ngăn nước mắt tuôn trào.
- “Bác sĩ…BÁC SĨ…” Bố tôi hoảng hốt gào toáng lên. 5′ sau một tá bác sĩ và y tá đứng trước mặt tôi. Họ đo đạc, kiểm tra này nọ. Còn tôi….y như một con búp bê vô hồn bất động…
* trước cửa phòng bệnh *
- “Con gái tôi…”
- “Con gái tôi…”
- “Có lẽ cô bé bị chấn động thần kinh khiến cô ấy đã quên đi 1 phần kí ức. Tốt nhất hiện giờ ông đừng làm cô bé shock hay bất ổn tâm lí. Chúng tôi sẽ theo dõi thêm.” Ông bác sĩ trạc tuổi trung niên nghiêm nghị
- “Cám ơn bác sĩ. Tất cả trông cậy vào bác sĩ.”
Bố bước vào phòng, cười nụ cười méo mó nhìn tôi nói.
- “Con đã nhớ ra được gì chưa ?”
Tôi lắc đầu. Nhìn bố vs ánh mắt vô hồn :” Rốt cuộc có chuyện j đã xảy ra. Con muốn biết tất cả.”
- “Con có nhớ chuyện xảy ra ở căn tin không ?”
- “Con có nhớ chuyện xảy ra ở căn tin không ?”
- “Không ag. Con chỉ nhớ con đang trên đường đến căn tin thôi. Ở đó hình như rất đông người.” Tôi nhăn trán cố suy nghĩ nhưng càng nghĩ càng đau. Tôi ôm đầu vật vã làm bố tôi cuống cuồng
- “Đừng nghĩ nữa con. Bố sẽ nói sẽ nói mà. Ở căn tin, ÂN và cô gái đó đứng trên bàn cả hai tuyên bố sẽ sang mỹ cùng nhau rồi…”
- “Rồi gì nữa…Bố nói dối…Ân sẽ không bỏ con…KHÔNG..KHÔNG BAO GIỜ.” Tôi gào lên, trợn tròn mắt nhìn thẳng vào mắt bố tôi.
- “Bố không nói dối. Hai người họ đã hôn nhau.”
*Hôn nhau…hôn ư ? Tôi không thể nhớ ra…đầu tôi lại tê buốt.*
- “Rồi con ngất xỉu. Con đã nhớ chưa ?”
- “Bố nói dối. Làm sao ÂN có thể hôn cô ta trong khi Ân yêu con chứ ? Bố nói Ân chết rồi, bây giờ bố lại nói Ân đi Mỹ vs cô ta là sao ??” Tôi vò đầu, bứt tóc…tôi muốn nhớ lại, nhớ lại tất cả. Tất cả những lời bố nói dội vang trong đầu làm tôi như muốn nổ tung
- “Trong con và trong bố nó đã chết rồi…và chắc hắn trong nó con cũng đã chết rồi. Quên nó đi.” Bố quay lưng bước đi nhanh thật nhanh. Làm tôi chưa kịp nghe hết câu… Bố nói gì nhỉ…trong tôi, trong bố… trong Ân tôi đã chết rồi…quên Ân đi ag ?
Tôi ngồi dậy bắt đầu đập phá mọi thứ. Tôi gào lên trong tiếng nấc: “Bố là ai mà lại nói con từ bỏ Ân ? Bố là gì mà lại nói Ân coi con như đã chết ? Con ghét bố ! Con hận bố ! Cút đi…Cút hết đi.” *Tôi cần phải đi gặp Ân, Ân phải là của tôi… * ý nghĩ đó vụt qua trong đầu, tôi giật mạnh ống truyền nước biển làm bật máu. Bước nhanh ra cửa…Tôi chạy nhanh hết sức có thể…
Tôi ngồi dậy bắt đầu đập phá mọi thứ. Tôi gào lên trong tiếng nấc: “Bố là ai mà lại nói con từ bỏ Ân ? Bố là gì mà lại nói Ân coi con như đã chết ? Con ghét bố ! Con hận bố ! Cút đi…Cút hết đi.” *Tôi cần phải đi gặp Ân, Ân phải là của tôi… * ý nghĩ đó vụt qua trong đầu, tôi giật mạnh ống truyền nước biển làm bật máu. Bước nhanh ra cửa…Tôi chạy nhanh hết sức có thể…
Tôi bước lơ ngơ trên đường, nhìn mọi vật qua lớp sương mỏng. Dù cho tay tôi đang rỉ máu, dù cho chân tôi phải bật máu tôi cũng phải tìm được ÂN. Tôi nhớ lại nụ cười dịu dàng, vòng tay ấm áp, đôi môi quyến rũ đã làm tim tôi bồi hồi không ít lần đó, mỉm cười bước và bước….cho đến khi ngã quỵ.
Tôi quay cuồng trong thế giới lạ lẫm này. Ân ở đâu? Tại sao lại không bên tôi những lúc như thế này? Ai đó làm ơn đến, kéo tôi ra khỏi thế giới này. Tôi sợ lắm sợ lắm lắm….
- “Ya! Cô điên đấy ag ? Sao lại lao ra đường như thế ?”
Tôi quay lại…. “Ân!….Là Ân đúng không ?” Tôi ôm chầm lấy Ân như sợ tuột mất một lần nữa.
- “Xin lỗi nhưng cô nhầm người rồi. Ân nào ? Tôi là Khang.” Người đàn ông đó đẩy tôi ra.
Tôi lấy tay quệt nước mắt nhìn kỹ lại. Đó chỉ là một người đàn ông giống Ân mà thôi. Cũng dáng vẻ đó, cũng mùi hương đó nhưng đó không phải là Ân. Tôi xô anh ta bước những bước xiêu vẹo.
Tôi bị giật mạnh cánh tay lần nữa.
- “Muốn chết thì tìm nơi không ai thấy mà chết. Đừng đem phiền phức đến cho người khác.”
- “Anh là kái quái gì chứ ? Tôi làm gì là việc của tôi….không liên quan tới anh. Mặc kệ tôi.” Tôi giật tay
- “Cô thất tình đấy ag? Có giỏi thì đến và giết kái thằng khốn nạn làm cô khóc đi.” Anh ta mỉa mai
* Bốp *
- “Anh không đủ tư cách để nói về Ân như thế.” Tôi tát anh ta gằn giọng căm thù.
- “xem ra cô vẫn còn si tình nhỉ.” Hắn ta phá lên cười ngặt nghẽo.
- “Ân chưa bao giờ phản bội tôi…chưa bao giờ…Hiểu chưa đồ xấu xa kia…” Tôi đấm vào người anh ta vài cái rồi gục xuống đất khóc nức nở. Tại sao cơn ác mộng này không qua đi…tại sao ngay cả một người xa lạ cũng xát muối vào trái tim tôi….tại sao tôi lại trở nên như thế này chứ ??? TẠI SAO ???? TẠI SAO ???
- “Dù có chuyện gì xảy ra thì cô cũng không nên như thế này bởi vì còn có rất nhiều người yêu thương cô, lo lắng cho cô…nếu cô đau họ cũng sẽ đau…nếu cô vui thì họ mới vui được đúng không ? Đứng lên và làm lại từ đầu nào.” Khang nắm tay tôi, cười nụ cười dịu dàng y như Ân. Tôi như bị nụ cười đó dẫn dụ đứng dậy, nắm lấy bàn tay đó bước những bước chập chững như em bé lần đầu bước vào đời. Bàn tay đó cho đến giờ vẫn chỉ luôn nắm mỗi tay tôi….
wedding dress chap 12
Tôi khóc thét lên khi đàn bướm vây quanh người tôi, chạm vào da thịt tôi…tan biến thành máu nhuốm đỏ cơ thể thôi. Tôi tìm cách bỏ chạy khỏi đàn bướm kia nhưng chúng dường như là vô tận. Lớp lớp ào đến. Tôi gào lên trong tuyệt vọng…..nhắm mắt bỏ chạy chạy chạy thật xa….
Đàn bướm đó vẫn đuổi theo tôi…chẳng mấy chốc chúng đuổi kịp tôi. Chúng không cắn, không va vào da thịt tôi nữa. Chúng bay xếp thành chữ… 사랑해 ~~ Tôi dừng lại. Môi mấp máy không thành lời, nước mắt tuôn rơi …Tôi ngồi gục xuống khóc nức nở nấc từng tiếng gằn hằn học - “Yêu tôi…tại sao lại phản bội tôi? tại sao lại làm tôi sợ đến thế kia chứ ? Tại sao không để tôi yên ? Tại sao lại vất bỏ tôi ? Tại sao không để tôi ra đi trong bình lặng ?”
Đàn bướm bay vòng quanh tôi rồi lại xếp chữ…미안해~~ rồi chúng từ từ tản dần ra và tan biến. Tôi ngẩn mặt lên đầy ngạc nhiên. Một con bướm đêm to đến rợn người nhưng cũng đẹp mê hồn. Con bướm mang vẻ đẹp hoang dã của loài bướm Monphos, đôi cánh của loài bướm đêm ở Madagascar y như đuôi váy cưới của tôi, đôi cánh pha lê của bướm đêm châu Mỹ và đôi mắt của loài bướm cú trợn tròn đe doạ. Đó là con bướm đẹp nhất mà tôi từng thấy và cũng là con bướm đáng sợ nhất. Từ đôi mắt to, vô cảm kia một dòng lệ cay đắng chảy xuống lan toả, con bướm biến mất dần….Đôi mắt đó vẫn không chớp lấy dù chỉ một lần…nó vô cảm đến vô cùng. Tôi bất động. Con bướm tiến đến gần khẽ dùng đôi cánh trong suốt như pha lê ôm lấy tôi….tan biến hoàn toàn. Một cái ôm ấm áp, một mùi hương quen thuộc….Ân….Tôi bàng hoàng mở to mắt gào to tên Ân.
Một khung cảnh xa lạ, trắng toát đến cô độc, chỉ một mình tôi giữa căn phòng rộng lớn lạnh lẽo này. Tôi đảo mắt tìm kiếm Ân điên cuồng…tôi muốn chạy ngay đến bên Ân, mặc kệ bị phản bội, ném bỏ lòng tự trọng. Tôi muốn được bàn tay đó chẻ chơ, tôi muốn được đôi môi đó làm căng phồng trái tim, tôi muốn cảm nhận hơi ấm của cơ thể đó.
Tôi cố gượng dậy đi tìm tình yêu của riêng tôi nhưng….Tay chân tôi mọi thứ đều bị xích lại, khắp người tôi toàn là vết thương. Chuyện quái gì đang diễn ra đây ? Tôi đang ở đâu ? Tại sao lại trói tôi ? Thở gấp vì ngạt thở, trời đất quay cuồng vì chóng mặt, toàn thân đau nhức nhối. Tôi cần phải thoát ra khỏi đây. NGAY BÂY GIỜ. Nhưng làm sao tôi có thể thoát khỏi đống xiềng xích này ? Tôi bắt đầu gọi tên Ân nhưng không hề một tiếng đáp trả. Tôi gọi to hơn, to hơn nữa, tôi bắt đầu gào thét, vùng vẫy trong tuyệt vọng. Vết thương dường như đang nứt toát ra, máu rỉ thấm vào da nhớp nháp…tôi kiệt sức rên rỉ trong đau đớn. Tôi lịm dần lịm dần…
Tôi lờ mờ mở mắt khi nghe tiếng bố gọi. Mọi thứ nhoè nhoẹt không ra hình thù. Tôi nhận ra bố qua giọng nói. Tôi đưa tay dụi mắt cố nhìn rõ mọi vật lần nữa. Tay…không phải tôi bị trói ư ? Lại chuyện gì nữa đây ? Tôi gượng ngồi dây nhưng không thể. Không còn một tí sinh khí nào trong cơ thể này..không trong xác chết này thì đúng hơn. Bố giúp tôi ngồi dậy. Lúc này tôi đã nhìn rõ hơn một tí.
Một khung cảnh xa lạ, trắng toát đến cô độc, chỉ một mình tôi giữa căn phòng rộng lớn lạnh lẽo này. Tôi đảo mắt tìm kiếm Ân điên cuồng…tôi muốn chạy ngay đến bên Ân, mặc kệ bị phản bội, ném bỏ lòng tự trọng. Tôi muốn được bàn tay đó chẻ chơ, tôi muốn được đôi môi đó làm căng phồng trái tim, tôi muốn cảm nhận hơi ấm của cơ thể đó.
Tôi cố gượng dậy đi tìm tình yêu của riêng tôi nhưng….Tay chân tôi mọi thứ đều bị xích lại, khắp người tôi toàn là vết thương. Chuyện quái gì đang diễn ra đây ? Tôi đang ở đâu ? Tại sao lại trói tôi ? Thở gấp vì ngạt thở, trời đất quay cuồng vì chóng mặt, toàn thân đau nhức nhối. Tôi cần phải thoát ra khỏi đây. NGAY BÂY GIỜ. Nhưng làm sao tôi có thể thoát khỏi đống xiềng xích này ? Tôi bắt đầu gọi tên Ân nhưng không hề một tiếng đáp trả. Tôi gọi to hơn, to hơn nữa, tôi bắt đầu gào thét, vùng vẫy trong tuyệt vọng. Vết thương dường như đang nứt toát ra, máu rỉ thấm vào da nhớp nháp…tôi kiệt sức rên rỉ trong đau đớn. Tôi lịm dần lịm dần…
Tôi lờ mờ mở mắt khi nghe tiếng bố gọi. Mọi thứ nhoè nhoẹt không ra hình thù. Tôi nhận ra bố qua giọng nói. Tôi đưa tay dụi mắt cố nhìn rõ mọi vật lần nữa. Tay…không phải tôi bị trói ư ? Lại chuyện gì nữa đây ? Tôi gượng ngồi dây nhưng không thể. Không còn một tí sinh khí nào trong cơ thể này..không trong xác chết này thì đúng hơn. Bố giúp tôi ngồi dậy. Lúc này tôi đã nhìn rõ hơn một tí.
- ” Ân đâu ag ?”
- “Con đã khoẻ hơn chưa? Con nhận ra bố không ?”
- “Con biết. Bố. Nhưng Ân đâu ?”
- “Con có biết con đang ở đâu không ?”
- “Ở đâu ? Mà sao bố cứ lảng tránh câu hỏi của con thế ag? Con hỏi là ÂN ĐÂU ?”
- “Con có nhớ mình bị ngất không ? Con có biết con hôn mê mấy ngày rồi không ?”
- “Con cáu rồi đây…ÂN đâu ? Con muốn đi tìm Ân.”
- “Con không nhớ gì sao ? ÂN….chết rồi.”
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


