Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

Thất vọng

Thật sự ss thất vọng về mày_thằng em iêu quý nhất của ss
ss không thương mày chỉ vì mày có cuộc sống không như ý muốn.
ss thương mày từ tận đáy lòng như thể mày là một phần cơ thể ss.
ss ăn cùng mày, ngủ cùng mày, chơi cùng mày....
giữa chúng ta không hề có khoảng cách.
ss từng rất rất tự hào khi giới thiệu mày vs bạn bè nhưng giờ đây....

ss muốn gào lên khóc thật to khi biết mày trở thành một con người như thế. Một con người sống 4 phần người và đến 6 phần vật.
mày....
đứa đầu tiên trong nhà tập tành hút thuốc
đứa đầu tiên tập tành sàn này nhảy nọ lắc kia
đứa đầu tiên thi lại
đứa đầu tiên bị đuổi học
và có thể....đứa đầu tiên mang danh tù tội

ss shock thế nào khi biết tin đó mày biết chứ ?
ss đã chuẩn bị rõ ràng rằng sẽ đánh cho mày một trận nhưng....không làm đc
ss mệt mỏi khi nhìn thấy mày
một người không chút hi vọng, không lí tưởng, ko học thức
mày nghênh mặt lên nhìn đời trong khi chẳng có lấy một chút j đó gọi là hơn người.
Ag...quên....
Mày có thứ gọi là "giang hồ" mà nhể.
Ngoài gái gú ra chả biết j nữa...
mày đã 16 tuổi rồi cơ mà
mở to mắt ra đi...
cuộc đời này không đơn giản như mày nghĩ đâu.
mẹ mày cũng chẳng phải là ông to bà lớn j, chỉ là một người mẹ quá nuông chiều con mà thôi.
mày tưởng mẹ mày có thể bảo bọc mày cả đời ag ?
nhầm rồi....rồi một khi tất cả mọi người buông tay....mày sẽ phải nhận lấy cái giá đắt đỏ cho việc sống như một con vật hoang dã khát máu và ngu si.

nói ra thật đau lòng nhưng nếu vào tù có thể giúp mày tỉnh ngộ ra thì..............
ss muốn khóc....khóc cho mày và cho cả ss
kái gọi là số phận kia.......và cả kái gọi là cuộc sống này.
mày đừng nghĩ rằng mày đang sống cho chính mình.
ko bao h có cái lí đó đâu....
mày luôn phải sống cho những người xung quanh nữa.
bao h mày mới khôn ra đây ?
cuộc đời mày rồi sẽ trôi về đâu đây ?
một vết đen sẽ theo mày trong suốt cuộc đời này
rồi mày sẽ phải hối hận về ngày hôm nay....

mày làm ơn...tỉnh người lại đi !!
bây giờ vẫn còn kịp.....
làm ơn sống đúng vs tư cách là một con người đi...
Mày...
LÀM ƠN !!
ss không muốn đến một ngày ss phải quỳ xuống cầu xin mày đâu....lúc đó sẽ là quá muộn rồi...


Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

Sống

Lớp học làm người của són sèng nim: gnonne ^^
19 năm trãi đời cũng đủ để rút ra một núi kinh nghiệm sống. Giờ thì share thôi.
Cuộc sống gia đình thì mỗi người mỗi cảnh, ko bàn luận khía cạnh này. Chỉ đem za áp dụng đc vs xã hội mang tí "bẩn" này thôi.


Một người tởm hại chỉ vs kái tôi to đùng hết gây chuyện này đến gây chuyện khác như tôi mà còn rút ra được điều căn bản này mà những người mắc phải chắc phải tệ tàng hơn tôi rất nhiều. "CHÀO HỎI". Chả mất gì một câu chào tại sao lại không chào nhỉ ? Với người mình ghét thì chẳng nói làm j, nhìn còn chả thèm nữa là chào nhưng vs người quen thì khác. Đôi khi tôi vẫn cười vu vơ vs người cùng dừng đèn đỏ, hay vẫy tay vs một đứa nhóc cấp 1. Thử nghĩ xem, đột nhiên một người lạ mỉm cười chào bạn chúc một ngày tốt lành...bạn có hạnh phúc không ? Vậy mà vs người quen bạn lại làm lơ lờ đi như không quen. Người ta sẽ đánh giá bạn như thế nào ? Người ta sẽ cảm thấy như thế nào ? Có chút bị xem thường và xúc phạm ? Bạn biện minh rằng bạn không thấy họ và vì họ cũng không chào bạn. Nếu bạn mở miệng và nói ra những lời đó tôi sẽ càng khinh rẻ bạn hơn mà thôi. Ngẫm nhé? Người ta nhìn về phía bạn cười định chào nhưng thấy bạn lờ đi như thế thì chào làm j ? Để rước nhục vào thân ag ? Thử đặt bản thân mình vào đó xem và thử hỏi xem tại sao bạn không phải là người chào trước. Tôi cười mọi nơi, vẫy tay chào với mọi người không phải để lấy lòng họ hay tỏ ra mình có học thức. Đơn giản đầu tiên tôi không muốn những gì bố mẹ tôi dạy bị đạp đổ. Tôi là một người được giáo dục đàng hoàng. Thứ hai, khi bạn làm người khác vui bạn cũng sẽ vui. Đừng để người khác xem thường vì một tiếng chào. Chẳng thà bạn bị xem thường một mình...đừng lôi người khác vào chịu trận cùng như thế. Chỉ vì đó là bố mẹ hay bạn của bạn. 


Đừng ai ngu ngơ như tôi mà lầm tưởng rằng bạn thân tức là bản thân mình. Cũng đừng nghĩ rằng trong tình bạn không có sự lợi dụng. Tôi đã từng nghĩ rằng bạn thân là bản thân và "tiền mình cũng như tiền bạn và ngược lại". Nhưng vế ngược lại kia lại chẳng bao giờ được thực hiện. Sau khi "tiền mình" hết thì cũng có nghĩa là không còn đi chơi vui vẻ, không còn ăn uống ngon lành, không còn bạn biếc j hết và khi "tiền mình" có lại thì....có tất cả. Còn "tiền bạn" ư ? Đừng mơ vì bạn sẽ không có chân trong đó đâu. Khi nói trắng ra tất cả bạn sẽ được một bữa ăn "bố thí" + một sắc mặt không vui vẻ gì và cả một âm mưu "tiền mình" bay lần hai. Đừng dại dính vào để rồi ngồi hối tiếc như tôi hôm nay. Thứ cần được phân minh nhất trong tình bạn chính là TIỀN. Tôi kinh tởm những con người chỉ biết đến tiền mà thôi. 


Hãy sống đúng với những gì mình có. Bạn ăn mặc đẹp, đi theo mốt thời thượng, tỏ ra mình là một người sành điệu, biết ăn chơi nhưng lại lảng tránh khi nói tới hoàn cành gia đình. Nhà bạn khó khăn về kinh tế nhưng bạn lại làm ra vẻ mình rất phóng khoáng. Tại sao phải sống khổ sở như thế ? Bạn buồn vì gia đình mình không được như người khác, bạn muốn đc bằng bạn bằng bè. Ừ. Sao bạn không học trâu vào, lấy học bổng mà ăn chơi bỏ đời cho chúng nó thèm thay vì cố tỏ ra mình giàu có nhưng thật ra nợ nần chồng chất ? Bạn có nghĩ rằng bố mẹ bạn sẽ đau đau lắm khi thấy bạn như thế ? Nhà tôi không giàu, chỉ đủ sống nhưng biết bao người tưởng nhà tôi giàu có lắm lắm. Xin thưa, áo quần tôi không có hàng hiệu đâu. Hàng bành cả đấy. Một đôi giày những 450k...đại gia ? xin thưa, bạn mua một lúc 2-3 đôi giaỳ một đôi tầm 150 - 200k thì tính ra ai giàu hơn ai ? Bạn xuýt xoa khi nghe giá khuyên tai của tôi nhưng xin nói luôn để mua được một đôi đó tôi phải dồn tiền nguyên 1 tháng đấy. Chả hạnh phúc như ai tưởng đâu. Bạn ra ngoài ăn 1 bữa ăn hơn 200k thì chả thấy nói năng gì...sao 1 đôi tằm của tôi mà lại bàn tán nhiều thế ? Tiền cũng không phải lúc nào tôi cũng có, đôi khi 1000 gởi xe cũng phải xin bạn đấy thôi. Bạn ngạc nhiên khi nghe tiền tết của tôi nhiều nhưng bù lại tiền tiêu vặt bị cắt xén không ít. Tôi ghét những ánh nhìn dò xét của người khác. Tôi ghét những người so sánh cuộc sống tôi với họ. Tôi ghét những người đổ lên đầu tôi kái danh "nhà mặt phố bố làm to". Nhà tôi tập thể không đủ chỗ sống 4 người và bố tôi chỉ là giáo viên mà thôi. Cuộc sống chả có ai là sung sướng cả đâu. Cả tôi và bạn...vì thê...sống đúng vs những gì mình có đi. Mặc thứ áo quần không hợp vs bản chất, chái chuốt + quan trọng hoá ngoại hình, trét lên đầu thứ màu sắc quái dị không làm cho bạn trông xinh hơn, đẹp hơn đâu...người ta bảo đó là "QUÁI THAI LAI QUÁI VẬT" đấy.

Bài học đến đây chấm dứt. Són sèng nim ngủ.

Thứ Năm, 7 tháng 1, 2010

wedding dress chap 13


- " Bố đang nói gì thế ? Con biết là bố đang giận Ân nhưng mà nói thế là quá đáng lắm đấy ag. Con đã hẹn Ân ở căn tin mà. Mấy giờ rồi ? Con phải tới đó." Tôi cười cười hoang mang nhìn bố

- "Con không nhớ gì sao ? Thật sự không nhớ gì cả ag ?" Lần này người hoang mang thật sự là bố tôi. Ông nắm chặt lấy hai cánh tay tôi. Tôi cảm nhận được đôi tay ông đang run lên.

- "Tại sao con lại ở đây? Con đang ở trường mà." Tôi ngạc nhiên nhìn cảnh vật xung quanh một lần nữa.



- "Con đừng dọa bố nhé. Bố không thích thế đâu gnonne ag !" Bố tôi bắt đầu cáu

- "Không. Thật mà. Thế rốt cuộc là có chuyện gì và tại sao con lại ở đây ? Và chuyện ÂN nữa..." Tôi cố giả tỉnh khi nói tới việc này. Tôi cố mím chặt môi ngăn nước mắt tuôn trào.

- "Bác sĩ...BÁC SĨ..." Bố tôi hoảng hốt gào toáng lên. 5' sau một tá bác sĩ và y tá đứng trước mặt tôi. Họ đo đạc, kiểm tra này nọ. Còn tôi....y như một con búp bê vô hồn bất động...


* trước cửa phòng bệnh *
- "Con gái tôi..."

- "Có lẽ cô bé bị chấn động thần kinh khiến cô ấy đã quên đi 1 phần kí ức. Tốt nhất hiện giờ ông đừng làm cô bé shock hay bất ổn tâm lí. Chúng tôi sẽ theo dõi thêm." Ông bác sĩ trạc tuổi trung niên nghiêm nghị

- "Cám ơn bác sĩ. Tất cả trông cậy vào bác sĩ."

Bố bước vào phòng, cười nụ cười méo mó nhìn tôi nói.

- "Con đã nhớ ra được gì chưa ?"

Tôi lắc đầu. Nhìn bố vs ánh mắt vô hồn :" Rốt cuộc có chuyện j đã xảy ra. Con muốn biết tất cả."



- "Con có nhớ chuyện xảy ra ở căn tin không ?"

- "Không ag. Con chỉ nhớ con đang trên đường đến căn tin thôi. Ở đó hình như rất đông người." Tôi nhăn trán cố suy nghĩ nhưng càng nghĩ càng đau. Tôi ôm đầu vật vã làm bố tôi cuống cuồng

- "Đừng nghĩ nữa con. Bố sẽ nói sẽ nói mà. Ở căn tin, ÂN và cô gái đó đứng trên bàn cả hai tuyên bố sẽ sang mỹ cùng nhau rồi..."

- "Rồi gì nữa...Bố nói dối...Ân sẽ không bỏ con...KHÔNG..KHÔNG BAO GIỜ." Tôi gào lên, trợn tròn mắt nhìn thẳng vào mắt bố tôi.

- "Bố không nói dối. Hai người họ đã hôn nhau."

*Hôn nhau...hôn ư ? Tôi không thể nhớ ra...đầu tôi lại tê buốt.*

- "Rồi con ngất xỉu. Con đã nhớ chưa ?"

- "Bố nói dối. Làm sao ÂN có thể hôn cô ta trong khi Ân yêu con chứ ? Bố nói Ân chết rồi, bây giờ bố lại nói Ân đi Mỹ vs cô ta là sao ??" Tôi vò đầu, bứt tóc...tôi muốn nhớ lại, nhớ lại tất cả. Tất cả những lời bố nói dội vang trong đầu làm tôi như muốn nổ tung

- "Trong con và trong bố nó đã chết rồi...và chắc hắn trong nó con cũng đã chết rồi. Quên nó đi." Bố quay lưng bước đi nhanh thật nhanh. Làm tôi chưa kịp nghe hết câu... Bố nói gì nhỉ...trong tôi, trong bố... trong Ân tôi đã chết rồi...quên Ân đi ag ?



Tôi ngồi dậy bắt đầu đập phá mọi thứ. Tôi gào lên trong tiếng nấc: "Bố là ai mà lại nói con từ bỏ Ân ? Bố là gì mà lại nói Ân coi con như đã chết ? Con ghét bố ! Con hận bố ! Cút đi...Cút hết đi." *Tôi cần phải đi gặp Ân, Ân phải là của tôi... * ý nghĩ đó vụt qua trong đầu, tôi giật mạnh ống truyền nước biển làm bật máu. Bước nhanh ra cửa...Tôi chạy nhanh hết sức có thể...


Tôi bước lơ ngơ trên đường, nhìn mọi vật qua lớp sương mỏng. Dù cho tay tôi đang rỉ máu, dù cho chân tôi phải bật máu tôi cũng phải tìm được ÂN. Tôi nhớ lại nụ cười dịu dàng, vòng tay ấm áp, đôi môi quyến rũ đã làm tim tôi bồi hồi không ít lần đó, mỉm cười bước và bước....cho đến khi ngã quỵ.

Tôi quay cuồng trong thế giới lạ lẫm này. Ân ở đâu? Tại sao lại không bên tôi những lúc như thế này? Ai đó làm ơn đến, kéo tôi ra khỏi thế giới này. Tôi sợ lắm sợ lắm lắm....

- "Ya! Cô điên đấy ag ? Sao lại lao ra đường như thế ?"

Tôi quay lại.... "Ân!....Là Ân đúng không ?" Tôi ôm chầm lấy Ân như sợ tuột mất một lần nữa.

- "Xin lỗi nhưng cô nhầm người rồi. Ân nào ? Tôi là Khang." Người đàn ông đó đẩy tôi ra.

Tôi lấy tay quệt nước mắt nhìn kỹ lại. Đó chỉ là một người đàn ông giống Ân mà thôi. Cũng dáng vẻ đó, cũng mùi hương đó nhưng đó không phải là Ân. Tôi xô anh ta bước những bước xiêu vẹo.

Tôi bị giật mạnh cánh tay lần nữa.

- "Muốn chết thì tìm nơi không ai thấy mà chết. Đừng đem phiền phức đến cho người khác."

- "Anh là kái quái gì chứ ? Tôi làm gì là việc của tôi....không liên quan tới anh. Mặc kệ tôi." Tôi giật tay

- "Cô thất tình đấy ag? Có giỏi thì đến và giết kái thằng khốn nạn làm cô khóc đi." Anh ta mỉa mai

* Bốp *

- "Anh không đủ tư cách để nói về Ân như thế." Tôi tát anh ta gằn giọng căm thù.

- "xem ra cô vẫn còn si tình nhỉ." Hắn ta phá lên cười ngặt nghẽo.

- "Ân chưa bao giờ phản bội tôi...chưa bao giờ...Hiểu chưa đồ xấu xa kia..." Tôi đấm vào người anh ta vài cái rồi gục xuống đất khóc nức nở. Tại sao cơn ác mộng này không qua đi...tại sao ngay cả một người xa lạ cũng xát muối vào trái tim tôi....tại sao tôi lại trở nên như thế này chứ ??? TẠI SAO ???? TẠI SAO ???

- "Dù có chuyện gì xảy ra thì cô cũng không nên như thế này bởi vì còn có rất nhiều người yêu thương cô, lo lắng cho cô...nếu cô đau họ cũng sẽ đau...nếu cô vui thì họ mới vui được đúng không ? Đứng lên và làm lại từ đầu nào." Khang nắm tay tôi, cười nụ cười dịu dàng y như Ân. Tôi như bị nụ cười đó dẫn dụ đứng dậy, nắm lấy bàn tay đó bước những bước chập chững như em bé lần đầu bước vào đời. Bàn tay đó cho đến giờ vẫn chỉ luôn nắm mỗi tay tôi....










Thứ Ba, 5 tháng 1, 2010

wedding dress chap 12


Tôi khóc thét lên khi đàn bướm vây quanh người tôi, chạm vào da thịt tôi...tan biến thành máu nhuốm đỏ cơ thể thôi. Tôi tìm cách bỏ chạy khỏi đàn bướm kia nhưng chúng dường như là vô tận. Lớp lớp ào đến. Tôi gào lên trong tuyệt vọng.....nhắm mắt bỏ chạy chạy chạy thật xa....


Đàn bướm đó vẫn đuổi theo tôi...chẳng mấy chốc chúng đuổi kịp tôi. Chúng không cắn, không va vào da thịt tôi nữa. Chúng bay xếp thành chữ... 사랑해 ~~ Tôi dừng lại. Môi mấp máy không thành lời, nước mắt tuôn rơi ...Tôi ngồi gục xuống khóc nức nở nấc từng tiếng gằn hằn học

- "Yêu tôi...tại sao lại phản bội tôi? tại sao lại làm tôi sợ đến thế kia chứ ? Tại sao không để tôi yên ? Tại sao lại vất bỏ tôi ? Tại sao không để tôi ra đi trong bình lặng ?"



Đàn bướm bay vòng quanh tôi rồi lại xếp chữ...미안해~~ rồi chúng từ từ tản dần ra và tan biến. Tôi ngẩn mặt lên đầy ngạc nhiên. Một con bướm đêm to đến rợn người nhưng cũng đẹp mê hồn. Con bướm mang vẻ đẹp hoang dã của loài bướm Monphos, đôi cánh của loài bướm đêm ở Madagascar y như đuôi váy cưới của tôi, đôi cánh pha lê của bướm đêm châu Mỹ và đôi mắt của loài bướm cú trợn tròn đe doạ. Đó là con bướm đẹp nhất mà tôi từng thấy và cũng là con bướm đáng sợ nhất. Từ đôi mắt to, vô cảm kia một dòng lệ cay đắng chảy xuống lan toả, con bướm biến mất dần....Đôi mắt đó vẫn không chớp lấy dù chỉ một lần...nó vô cảm đến vô cùng. Tôi bất động. Con bướm tiến đến gần khẽ dùng đôi cánh trong suốt như pha lê ôm lấy tôi....tan biến hoàn toàn. Một cái ôm ấm áp, một mùi hương quen thuộc....Ân....Tôi bàng hoàng mở to mắt gào to tên Ân.


Một khung cảnh xa lạ, trắng toát đến cô độc, chỉ một mình tôi giữa căn phòng rộng lớn lạnh lẽo này. Tôi đảo mắt tìm kiếm Ân điên cuồng...tôi muốn chạy ngay đến bên Ân, mặc kệ bị phản bội, ném bỏ lòng tự trọng. Tôi muốn được bàn tay đó chẻ chơ, tôi muốn được đôi môi đó làm căng phồng trái tim, tôi muốn cảm nhận hơi ấm của cơ thể đó. 



Tôi cố gượng dậy đi tìm tình yêu của riêng tôi nhưng....Tay chân tôi mọi thứ đều bị xích lại, khắp người tôi toàn là vết thương. Chuyện quái gì đang diễn ra đây ? Tôi đang ở đâu ? Tại sao lại trói tôi ? Thở gấp vì ngạt thở, trời đất quay cuồng vì chóng mặt, toàn thân đau nhức nhối. Tôi cần phải thoát ra khỏi đây. NGAY BÂY GIỜ. Nhưng làm sao tôi có thể thoát khỏi đống xiềng xích này ? Tôi bắt đầu gọi tên Ân nhưng không hề một tiếng đáp trả. Tôi gọi to hơn, to hơn nữa, tôi bắt đầu gào thét, vùng vẫy trong tuyệt vọng. Vết thương dường như đang nứt toát ra, máu rỉ thấm vào da nhớp nháp...tôi kiệt sức rên rỉ trong đau đớn. Tôi lịm dần lịm dần...


Tôi lờ mờ mở mắt khi nghe tiếng bố gọi. Mọi thứ nhoè nhoẹt không ra hình thù. Tôi nhận ra bố qua giọng nói. Tôi đưa tay dụi mắt cố nhìn rõ mọi vật lần nữa. Tay...không phải tôi bị trói ư ? Lại chuyện gì nữa đây ? Tôi gượng ngồi dây nhưng không thể. Không còn một tí sinh khí nào trong cơ thể này..không trong xác chết này thì đúng hơn. Bố giúp tôi ngồi dậy. Lúc này tôi đã nhìn rõ hơn một tí.

- " Ân đâu ag ?"

- "Con đã khoẻ hơn chưa? Con nhận ra bố không ?"

- "Con biết. Bố. Nhưng Ân đâu ?"

- "Con có biết con đang ở đâu không ?"

- "Ở đâu ? Mà sao bố cứ lảng tránh câu hỏi của con thế ag? Con hỏi là ÂN ĐÂU ?"

- "Con có nhớ mình bị ngất không ? Con có biết con hôn mê mấy ngày rồi không ?"

- "Con cáu rồi đây...ÂN đâu ? Con muốn đi tìm Ân."

- "Con không nhớ gì sao ? ÂN....chết rồi."







Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2010

wedding dress chap 11

Tôi lờ mờ mở mắt. Đầu tôi đau buốt như thể hàng ngàn cây kim đang đam chồi mọc rễ trong đầu tôi vậy. Nắng chói rọi vào mắt làm tôi không thể nhìn thấy gì. Phải mất một lúc lâu mắt tôi mới làm quen được với môi trường. "Đây là đâu? Thiên đường !!!!"


Khung cảnh trước mắt làm tôi ngỡ ngàng. Một cánh đồng hoa hướng dương_loài hoa mà tôi rất thích. Tôi như bông hướng dương chỉ biết hường về một phương mà không hề biết rằng mặt trời đó không phải chỉ chiếu sáng cho mỗi mình tôi. Tôi như nàng công chúa rực rỡ giữa rừng hoa nhưng không cần nụ hôn của hoàng tử vẫn có thể mở mắt. Thật đáng thương cho số phận này. Tôi đứng dậy nhìn ngắm mọi vật xung quanh và chợt nhận ra...


Tôi đang mặc trên người chiếc váy lộng lẫy mà tôi chỉ mới được thấy qua trên bản thảo của Ân...chiếc váy mà tôi chỉ mới nhìn qua đã thốt lên :"Butterfly". Không sặc sỡ sắc hoa, không trắng trong sáng thanh cao mà là đen huyền hảo quý phái. Không phải cầu kỹ kiểu cách không phải đơn giản tẻ nhạt mà là điểm xuyết chút lấp lánh của buổi sớm mai, chút dịu dàng khoe bờ vai trắng ngần và....đuôi cánh bướm lộng lẫy quý phái nhưng cũng mạnh mẽ khoẻ khoắn. Y như những gì tôi hằng mơ ước. 

Mặc dù tôi là một hotgirl yêu kiều lộng lẫy nhưng tôi chẳng bao giờ diện váy cả. Bất tiện_tôi nghĩ thê. Mặc dù tôi là được mệnh danh là sexy girl nhưng tôi chẳng cần dùng đến váy để khoe này khoe nọ...vốn dĩ tôi đã sexy mà không cần phụ kiện rồi. Nhưng từ khi làm người mẫu cho Ân tôi đã thay đổi suy nghĩ đó. Nó không bất tiện nếu tôi biết cách mặc nó. Nó sẽ làm tôi thêm hấp dẫn nếu tôi mặc đúng cách. Tôi đã từng nghĩ người ta mặc váy cưới còn tôi sẽ mặc gì đây nhỉ ? Vest ? Quần ngố ? Còn giờ thì...wedding dress.


Đang mơ mộng lượn lờ trong quá khứ ngọt ngào tôi quên mất thực tại. Tiếng chuông nhà thờ làm tôi chợt tỉnh cơn mơ. Đảo mắt nhìn quanh tôi thấy một nhà thờ ở gần đây. Tôi bước về phía đó theo cảm tính. Càng đến gần tiếng nhạc càng lớn, một bài hát rất quen nhưng tôi không thể nào nhớ ra được. Tôi đắm mình vào bài hát bước đến nhà thờ lúc nào cũng không hay. Chỉ khi tiếng nhạc dứt tôi mới mở mắt và nhìn thấy mình đáng đứng trước cửa một nhà thờ nhỏ, cổ kính. bước vào trong. Hình như bên trong có tiếng người. Tôi nghe tiếng cãi nhau của ai đó. Mặc dù không muốn làm phiền nhưng tôi thật sự muốn biết mình đang ở đâu. Tôi đẩy nhẹ cửa........


Giáo đường lớn hơn tôi nghĩ nhiều, trên tường chạm trổ khá công phu...nhưng thật lạ. Ở đây giống như là tổ ấm vậy. Những đường nét chạm trổ công phu kia y như những gì tôi đã vẽ. Tôi mở to mắt đầy ngạc nhiên khi tôi chạm vào những hình vẽ đó. Nó xuyên suốt qua tay tôi cứ y như thể tôi là một hồn ma vậy nhưng khi tôi chạm vào tường, tôi vẫn cảm nhận được mọi thứ. Chưa hết ngạc nhiên này lại đến ngạc nhiên khác. 


Tôi nghe tiếng đổ vỡ ở phía cuối căn phòng. Một chàng trai đang đập phá mọi thứ trong tuyệt vọng. Trông anh ta thật đáng sợ. Mặc dù tôi không muốn bước về phía đó chút nào nhưng cơ thể tôi như đang bị hút bởi một sức mạnh nào đó. Nó tự bước về phía anh ta không một chút do dự. Bất chợt tôi vấp phải bậc cầu thang ngã nhoài. Anh ta dừng lại, thôi đập phá, quay mặt phía phía tôi. Tôi sững sờ nhìn anh ta.


Là Ân...trong bộ vest tuxedo mà Ân chưa từng mặc một lần. Ân chỉ ngắm nhìn nó qua khung kính vs một ánh nhìn dịu hiền...và tôi lại một lần nữa không được biết lí do. Nước mắt dàn dụa trên mặt Ân. Ân nhìn tôi gào lên: "Kết thúc rồi. Mọi việc kết thúc rồi." Lần đầu tiên tôi thấy Ân khóc, lần đầu tiên tôi nhìn thấy gương mặt phẫn uất, đầy căm hận đó. Tôi co rúm người sợ hãi. 


- "Em đã không tin tôi. Em đã không giữ đúng lời hẹn. Em đến trễ...Chúng ta đã không còn hi vọng nữa rồi."


Tôi sững người. Ân gọi tôi là em ư ? Chuyện gì đang diễn ra đây ? Tôi lắp bắp


- "Ân đang nói gì vậy ? Hứa gì ?"


- "Em lại đeo kái mặt nạ giả dối kia...đừng tỏ ra ngây thơ nữa. Kết thúc rồi. Kết thúc thật rồi."


Tôi sờ lên mặt mình, môi mình, mắt mình. Tôi TRANG ĐIỂM. Lần đầu tiên sau khi quen Ân tôi trang điểm. Mọi chuyện là sao nhỉ ? Tôi thật không hiểu nối. Tôi gượng đứng dậy tiến về phía Ân, muốn giải thik và được giải thik về mọi chuyện. Nhưng...tôi đứng sững lại. Bướm bay tản ra khắp nơi...tôi càng bước thì chúng bay càng nhanh...Tôi nhìn theo chúng. Một cảnh tượng đẹp mê hồn



- "Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa...tôi vẫn luôn...YÊU EM...NHON ~~"


Tôi nhìn Ân...Đôi mắt ngọt ngào đó nhìn tôi...nhỏ lệ máu. Tôi hét lên khi thấy từ khóe mắt đó chảy dài một dòng máu đỏ thẫm. Tôi nhận ra...bướm bay ra từ người Ân. Cơ thể Ân tan biến dần theo đàn bướm đó......