Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2010

20

Tôi đã từng là một con nhóc mơ mộng mãi mãi tuổi 19...vô tư vô lo vô nghĩ, sống thoải mái...suốt ngày cố sống cố chết bám lấy máy tính...sống trong thế giới ảo hạnh phúc mà mình tự vẽ ra. Tôi cố níu kéo tuổi trẻ, sự hồn nhiên, ngây thơ của bản thân mà chối bỏ hiện thực rằng tôi đã 20. Tôi cứ bảo rằng chưa đến sinh nhật mình tôi chưa phải 20...Vậy mà giờ ngày đấy cũng đến. Tôi chính thức 20.


Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng càng nhanh chóng lớn lên, nhanh chóng tự do bay nhảy thì tôi càng thoải mái hơn và tự lập hơn. Nhưng đó là sai lầm...sai lầm trầm trọng mang tên "mộng". Bởi khi tôi gần đến 20 tôi càng hiểu ra rằng cuộc đời này đầy rẫy khó khăn và tôi nếu cứ mãi nghĩ rằng mình là một đứa trẻ không bao giờ lớn thì không thể nào tự mình bước đi trên con đường đời này. 

Tôi bắt đầu suy nghĩ về tương lai của mình. Điều mà từ trước đến nay tôi gét cay gét đắng. Suy diễn tương lai. Tôi mệt mỏi khi nghĩ đến tương lai mù mịt của mình. Tôi rồi sẽ làm gì sau khi ra trường ? Phiên dịch, biên dịch hay hướng dẫn viên DL ? Ở HN, HCM, Huế hay Quảng Ngãi ? Hay tôi sẽ thất nghiệp nằm nhà chờ đợi cơ hội ? Hay sẽ dồn hết tiền sang Hàn học cao học ? Tôi mệt mỏi và phát điên lên vs những kế hoạch tương lai của cuộc đời mình và tôi muốn bỏ mặc nó. Nhưng giờ đây khi tôi 20...tôi cần phải suy nghĩ chín chắn và cẩn thận cuộc đời mình. Sẽ ra sao nếu tôi lỡ sai một nước cờ ?


Tôi bắt đầu lo lắng về mình. 
Về sức khỏe...dạo này gân cốt thường hay nhức mỏi kinh khủng luôn...tôi cần phải thay đổi thói quen ăn ngủ mới đc. 
Về cách ăn...tôi vẫn là đứa thằng tính, bộc trực ..ăn nói thằng thừng nhưng cứ như thế thì người thiệt thòi chỉ là tôi mà thôi. Tôi bắt đầu tập làm ngơ trước tất cả mọi vấn đề không liên quan đến mình. Đôi khi tôi muốn gào toáng và đập vào mặt ai đó chỉ vì những lời nói ngu xuẩn làm tổn thương tôi nhưng rồi tôi chỉ cười khinh bỉ. Bởi tôi biết rằng nếu làm ai đó tổn thương thì tự khắc sẽ nhận lấy tổn thương từ những người khác...Đời luôn công bằng. 
Về những biểu hiện tình cảm. Tôi không thích những thứ màu mè...và luôn nghĩ rằng ôm lấy bố mẹ mình và bảo con yêu bố mẹ thật là chuối. Nhưng khi tôi học ngoại ngữ và kết bạn vs những người nước ngoài...tôi hiểu rằng biểu hiện tình cảm là một điều tốt và tôi nên phát huy điều đó.


Cuối cùng...tôi sẽ bước trên con đường solo này bao lâu nữa ? 20 tuổi...chưa từng có 1 mối tình vắt vai...đôi khi tôi ghen tị vs bạn bè mình và thầm nhủ trên thế giới bao la này rồi thể nào cũng sẽ có một người dành cho tôi. Nhưng rồi tôi nghĩ rằng tình yêu có hay không không quan trọng...điều quan trọng là tình cảm của tôi...tương lai tôi và hạnh phúc của tôi. Tôi thỏa mãn vs hiện tại ... 7-8 năm nữa...khi tôi chán sự cô đơn tôi sẽ tự đi tìm hạnh phúc của mình.


Tôi đã trải qua 1/3 đời người...dù quảng thời gian kia không mấy hạnh phúc và đầy rẫy mệt mỏi nhưng tôi vẫn muốn tin vào tương lai phía trước. Bởi tôi còn trẻ và hạnh phúc là do tôi tự tạo ra. 


Tôi yêu tôi của 19, yêu tôi của 20 và tôi của mai sau...
Mãi mãi yêu chính mình...



Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

happy 25th birthday my brother ^^


Happy birthday my brother !! ^^ 25 tuổi ...my brother is so OLD !! Haha
I hope he will try his best and success !! ^^

Thứ Ba, 31 tháng 8, 2010

ganh tị

Thật kỳ lạ bởi tôi đã delete hình ảnh gái ra khỏi đời tôi, không còn một tí dấu vết liên quan, cả những nỗi đau, giận hờn có tí căm phẫn của tôi cũng đã biến mất. Khi nhìn thấy gái tôi vẫn bình thường chả buồn liếc mắt nhìn. Vậy mà khi nhìn thấy bạn bè tôi xung quanh gái...bỗng dưng tôi bực mình. Có lẽ đó là ganh tị.

Thỉnh thoảng tôi cũng nhìn về phía đó và tự hỏi tại sao mình lại làm thế. Nhưng không có câu trả lời nào cả..có lẽ đó là bản năng hay bản chất gì gì đó của một con người. Và rồi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, gái cũng nhìn về phía tôi, ánh mặt hệt y ngày gái đứng dưới mưa nhìn tôi...có chút gì đó thảm thương, có chút gì đó ngây thơ...nhưng tôi bơ đi như chẳng nhìn thấy gì. Bởi tôi biết đằng sau đấy là gì. Rôi tôi nhìn về phía bạn tôi cười thầm. "uk ! Cứ vui vẻ như chưa từng được vui vẻ...ở bên tôi có lẽ bị gai đâm là chuyện thường nhưng nếu muốn thử gai độc thì tùy." Có lẽ người ta nghĩ rằng ý nghĩ của tôi thật độc ác hay quá tàn nhẫn nhưng tự mình vấp ngã, tự mình biết đau thì mới tự mình thông minh ra được. 

Mặc dù đã nghĩ như thế, đã cố dằn lòng đừng có quan tâm về phía đó. Nhưng tôi vẫn cảm thấy bực mình, kiểu như thể tôi đang bị phản bội. Mà sự thật thì chẳng ai phản bội ai cả. Tôi ghét gái chứ chúng nó đâu ghét. Gái chơi tệ vs tôi nhưng lại tốt với chúng nó cơ mà. Vs cả nhìn ngoài vào một đứa hay cáu bẳn như tôi vs một đứa luôn cười nhiệt tình thì chúng nó biết phải chọn ai chứ. Tôi thật sự không hiểu nỗi mình. :D. Tóm lại tôi trong mắt ai cũng vẫn là một người tồi tệ

Rồi tôi gặp bạn bè tôi. Bạn bè theo đúng nghĩa của nó. Mà đặc biệt hơn bạn bè một tí. Special friends. Từ lúc gặp đến lúc về...dường như ngoài cười ra chúng tôi chẳng làm gì nữa cả. Cười theo đúng nghĩa cười hạnh phúc chứ không phỉa cười giả tạo, vô hồn. Lên twt vs facebook rival, teacher, pretty mom, baby dad, beautiful eonnie làm tôi cười hạnh phúc tiếp. Những câu hỏi đơn giản hôm nay như thế nào ? vui ra sao ? có khỏe không ? thời tiết ? cần thận cảm vì mưa lạnh ... làm tôi ấm lòng. Những câu nói mà bạn bè thân với nhau cũng chả mấy ai nói với tôi như thế. 

Khi tôi ngồi lại và suy ngẫm. Tự thấy rằng mình thật quá ích kỷ và bé nhỏ. Ganh tị chỉ vs một việc  cỏn con. Ai cũng cần có bạn bè...nếu không thì cuộc đời còn gì là thú vị. Nhưng bạn bè như thế nào mới là quan trọng. Ban ngày có biết bao bạn bè vây quanh cùng cười vui cùng chuyện trò nhưng ban đêm lại cô đơn nằm hiu quạnh nước mắt chực trào thì thật là thảm hại. Bởi vì tôi đã có những người bạn mà không phải ai cũng có được nên tôi phải hạnh phúc, tự hào lên chứ nhỉ ? Ai lại đi ganh tị vs người khác như thế chứ ? T^T 

Và tôi - phải nói biết bao lần nữa đây...delete hết mọi chuyện..1...2...3 
delete

Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010

Digital Bounce


Hôm nay không cầu kì như hôm qua. ^^. Không kính mát làm kiểu nữa. Chỉ đơn giản áo ba lỗ trắng bó sát người, vest đen cách điệu, quần jean đen vs quả giày trắng. Oppa trở về với gam màu chủ đạo của mình ^^ đen - trắng. YG kể từ khi BB debut thì theo xu hướng màu mè hóa nhưng khi oppa trở về...vẫn y như thế...như trước ngày ra đi. Đơn giản nhưng nổi bật. Không màu mè nhưng tỏa sáng. Bằng chính giọng hát và vũ đạo của mình, oppa tự tin đứng trên sân khấu và trình diễn hết mọi tài năng của mình, làm bài hát thêm hoàn chỉnh và cái tên SE7EN thêm hoàn hảo.

Khi lần đầu nghe digital bounce tôi tự thắc mắc liệu một bài nhạc điện tử như thế này khi trình diễn trên sân khấu liệu có làm giọng oppa bị biến đổi ? Liệu khi oppa hát live có nghe khác lạ lắm không ? Nhưng tôi lo bằng thừa bởi nghe hát perf còn hay hơn audio cơ. Thật tự hào vì tôi là fan của oppa. 
Khi lần đầu xem vid tập dance digital bounce tôi đã shock...quá shock...bởi oppa quá đỉnh. Mạnh mẽ và lôi cuốn...cùng với 6 dancer khác, oppa làm cho bài hát thêm tuyệt vời. Tiếng anh của oppa chuẩn không cần chỉnh luôn í, dance thì đỉnh từ hồi nào đến giờ rồi. Cộng hưởng thêm một tí phong cách Mỹ... 3 năm 8 tháng chờ đợi...quả không uổng phí tí nào cả.


Một mình oppa giữa 6 dancer còn lại cũng trang phục đen không khác gì oppa mấy nhưng oppa vẫn rất nổi bật. Bởi chiếc áo ba lổ bó sát người sexy kinh khủng T^T cộng hưởng quả đầu "bò liếm" ^^ không thể chê được kết hợp đôi bao tay da...GREAT !! Dạo này oppa chơi nhiều phụ kiện hơn trước ^^ hết nhẫn rồi đến bao tay, khuyên tai cũng có thay đổi tí chút. Trước đây thì chỉ mỗi 2 chiếc khuyên kim cương đen vs trắng. Nhưng thay đổi theo mặt tích cực thế là tốt ^^ hehe. Nhưng cốt lõi sự nổi bật của oppa lại là về vũ đạo. Như bố đã nói oppa là một dancer tài năng thiên bẩm. Ở oppa luôn có một sự lôi cuốn kì diệu mà không ai có thể tránh khỏi được.

Muốn gào lên rằng TÔI - LUCKY SE7EN tự hào về oppa...về thần tượng của tôi SE7EN !!

Xuất giá

Ngày mai chị tôi xuất giá theo chồng về làm dâu nhà người.

Đêm nay là đêm cuối chị còn ở nhà.
Đêm nay là đêm cuối chị làm cơm đợi tôi đi học về cùng ăn.
Đêm nay là đêm cuối chị sang phòng tắt điện nhủ tôi đi ngủ sớm.
Đêm nay là đêm cuối chị ngả đầu vào lòng mẹ ấm dịu êm.
Đêm nay là đêm cuối chị còn là con gái.

 Ba mẹ con tôi ngủ cùng nhau đêm cuối cùng trước khi tiễn chị về nhà chồng. Mẹ dặn chị những điều căn bản khi về làm dâu nhà người. Từ cách chào hỏi, ăn uống sao cho vừa lòng mẹ chồng đến cách sống, cách nghĩ từ nay phải khác đi, không được chỉ nghĩ cho riêng mình mà phải nghĩ cho nhà chồng. Mẹ dặn chị yên lòng đừng lo lắng bởi tôi và mẹ sẽ tự xoay sở được.
Từ khi bố mất, chị phải đứng ra gánh lấy trách nhiệm nặng nề chăm lo cho mẹ và tôi. Từ khi bố mất, chưa một lần tôi hay mẹ đỡ lấy một phần gánh nặng cho chị. Chị bảo rằng mẹ ốm yếu nên không thể làm việc nặng, còn tôi thì chỉ phải lo cắm đầu vào học để không làm mẹ buồn hay bố thất vọng. Giờ chị sắp đi rồi, chị lo lắm. Ai sẽ bóp lưng cho mẹ hàng đêm ? Ai sẽ nhắc tôi chăm chỉ học hành ? Ai nửa đêm sẽ dậy kiểm tra cửa nẻo ? Ai sẽ thay chị gánh lấy phần trách nhiệm nặng nề này ?
Chị nằm im không nói gì chỉ lẳng lặng khóc trong đêm. Mẹ hiểu ý không than vãn gì thêm, chỉ khẽ nắm tay chị thật chặt. Đôi tay ấm mềm của mẹ làm chị bất khóc nức nở như đứa bé mới chào đời vỡ òa...

Em nằm bên nhắm mắt cố ngăn dòng nước đang chực trào.
Tại sao lại khóc chứ ? Chị đi lấy chồng, lấy người chị yêu và cùng người đó tạo dựng một gia đình hạnh phúc thì tại sao lại khóc ?
Khóc gì chứ ? Có phải là không còn được gặp lại em và mẹ đâu chứ ? Cách nhau có 2 dãy phố thôi mà cứ làm như là Việt Nam vs Mỹ.
Khóc làm gì khi người ra đi tìm đến hạnh phúc là chị cơ mà ?
Khóc làm gì khi chị vất bỏ được gánh nặng trên vai bấy lâu ?
Em rối bời bởi những câu hỏi ngu ngốc, cố đổ hết mọi tội lỗi lên chị để không cảm thấy tủi lòng.

Chị nấc trong tiếng khóc...
Mẹ không được tiết kiệm mà hám đồ rẻ, đồ ươn..đến khi đau bụng rồi còn khổ hơn
Em không được lười mắc mùng...bởi giờ đang có dịch sốt xuất huyết
Mẹ đừng nhận thêm gì làm ... con sẽ gởi tiền về hàng tháng
Em đừng để cửa sổ mà ngủ...sẽ cảm đấy.
Mẹ nhớ uống thuốc đầy đủ, đúng giờ
Em nhớ chăm chỉ học hành
Mẹ nên sắp xếp lại nhà, nhường cho em phòng lớn của con...phòng em hơi tối và ẩm...ko tốt cho sức khỏe em nó.
Em nên phụ thêm mẹ làm việc nhà. chị đi rồi...một mình mẹ làm vất vả lắm...đừng chỉ mãi học thôi nhé
Cả mẹ và em chả ai nói gì cả, nhắm mắt đề dòng nước tuôn trào lặng lẽ. 

Em nhìn lên ảnh bố...bố ag...chị đã vất vả nhiều rồi...bố giúp chị sống sung sướng hơn bố nhé....mong ước bé nhỏ của em....gởi đến chị....

Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010

Một lần nữa

Hôm nay, một lần nữa tôi lại mệt mỏi. 

Eun Hee omma khóc thét lên, cầu nguyện không ngừng trên twt khi biết tin ông cựu cảnh sát điên đã nổ súng giết chết vài con tin. Tôi vô tâm không hề đọc tin tức và bất ngờ hoảng hốt khi biết tin tức đấy. Và tất cả mọi người : omma, tôi, Rosana eonnie và cả thầy cùng cầu nguyện cho mọi chuyện nhanh chóng qua đi. Mọi chuyện đều xảy ra trên đất nước của omma, một vài con tin là người Hàn nên omma và thầy cảm thấy đau lòng nhất. An ủi má và cầu nguyện hi vọng mọi chuyện sẽ tốt hơn đồng thời nhìn ra ngoài cửa sổ "mưa là nước mắt trời khóc thương kẻ xấu số". 

Rồi mệt mỏi hơn khi phải tiếp chuyện vs nó. Nó đôi khi như đứa trẻ ngây ngô chả biết gì, thik gì nói nấy mà chả bao giờ suy nghĩ rằng những gì nó nói ra đôi khi làm tổn thương người khác. Rồi sau đó đơn giản nói câu xin lỗi nhẹ tênh trong khi chưa chắc đã biết mình sai ở đâu, sai như thế nào. Nó đôi khi còn hơn cả má tôi. Nó dạy tôi nên như thế này nên như thế kia, rằng tôi phải làm gì, làm như thế nào. Tôi không còn là một đứa trẻ, tôi có thể tự đứng trên đôi bàn chân mình, có thể tự bước đi và cho dù có vấp ngã tôi cũng sẽ biết tự mình đứng dậy. Tôi đủ thông minh, đủ tự tin để tự hoàn thiện chính mình mà ko cần có người phải dạy dỗ tôi bất cứ điều gì. Nó đôi khi y như lũ chim nhợn. Soi mói, xỉa xói quá nhiều vào chuyện của tôi, vào cách sống, vào cuộc đời tôi. Bố mẹ tôi, hai tôi, BFF của tôi và cả chính tôi còn chưa hiểu hết được con người mình thì nó là ai mà lại luôn làm như hiểu rõ tôi từng li từng tí ?

Một lần nữa tôi lại đóng vai phản diện.

Có vẻ như vai diễn đấy rất hợp với tôi thì phải. Bởi người ta luôn ném tôi vào vai diễn đấy mà không cho tôi lấy chút thời gian suy nghĩ hay đơn giản quyết định của tôi là gì. Tôi ghét việc phải giấu giếm cảm xúc hay suy nghĩ của mình. Tôi nói thẳng ra mọi suy nghĩ của tôi về cách sống của nó. Với tôi thì đó là những góp ý bình thường mà tôi đã dùng những lời lẽ nhẹ nhàng nhất để nói nhưng vs nó thì có lẽ đó là sự sỉ nhục hay xúc phạm j j đấy. "Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng". Tôi chỉ nói ra những gì thật lòng tôi nghĩ còn có làm mất lòng ai hay không tôi không cần biết. Nhưng ở đời thường "làm ơn mắc oán" nó ném bảo tôi del nik nhau đi, không thích thì del đi khỏi phiền. Tôi hơi bất ngờ vì phản ứng đấy. Vì dù tôi có nói như thế nào đi nữa thì cũng vì là bạn nên tôi mới nói và tôi chưa từng nghĩ rằng cắt đứt bằng cách đấy. Thật ngớ ngẩn và trẻ con. Okie...Cũng thật may mắn bởi người nói câu chấm dứt trước không phải là tôi...nếu không thì có lẽ tôi cũng sẽ day dứt một chút nào đó. 

Sau khi nói ra câu đấy, nhẹ nhàng đâm một nhát vào tôi bảo rằng ra đường nhớ chào nó và đừng lơ đi là được. Tôi là một người tồi tệ đến mức đấy ag ? Tôi là loại người sẵn sàng vất bỏ đi sự giáo dục và phẩm hạnh của mình ? Những lễ nghĩa thường tình đó mà tôi - con nhà giáo mà lại phải để người khác dạy dỗ ư ? Lòng tự trọng của tôi, lòng tự tôn của tôi bị xỉ nhục như thế ư ? Một câu nói đơn giản nhưng lại biến tôi thành một kẻ phản diện đáng kinh tởm. Được ném một vai diễn như thế vào người tôi nên cư xử như thế nào đây ?

Một lần nữa tôi lại bị bỏ lại.

Khi thằng bạn thân đầu tiên của tôi bỏ tôi lại và bước đến một nơi khác tôi đã từng suy sụp rất nhiều. Khóc trong vô vọng, cầu nguyện trong vô vọng, mọi hi vọng đều chết trong vô vọng. Thì giờ đây, con hàng xóm điên cùng tôi cũng chuẩn bị rời bỏ tôi. Nó đi đến một nơi mới mà nó cho rằng tốt cho tương lai của nó. Không như lần trước lần này tôi là người khuyên nó nên ra đi, dứt khoát và mạnh mẽ. Tôi ước nó có thể thực hiện được ước mơ của mình, có thể tự đứng vững bằng đôi chân của chính nó. Tôi cười, cổ vũ nó nhưng lại đau nhói trong tim. Nó đi rồi ai sẽ cùng tôi tâm sự mỗi đêm, ai sẽ cùng tôi đi bộ hàng tối, ai sẽ cùng tôi ăn chè rồi lại sợ mập, ai sẽ cùng tôi....Tôi sợ bị bỏ lại một mình như thế...cô đơn, buồn bã và trơ trọi. Tôi sợ....nhưng vẫn phải cắn răng không được khóc. Bởi tôi phải mạnh mẽ vỗ vai tiễn nó lên đường, cười tươi chúc nó may mắn, và khi nó cần tôi sẽ là chỗ dựa vững chắc cho nó. Mạnh mẽ lên...mọi chuyện rồi sẽ qua hết... Who am I ? GNONNE !!

Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

Ôm

Cái ôm chào đón...
Bố ôm con thật chặt khi con trở về nhà sau chuyến đi thực tập. Bố cười bảo chào đón con về nhà trong khi con bảo bố thật màu mè. Ông ôm cháu vào lòng khẽ xoa đầu khi lâu ngày gặp cháu. Cháu hơi bất ngờ khi biết hơn ấm tình thương của ông thật dễ chịu. Tôi ôm chầm lấy những người bạn lâu năm mặc kệ chúng nó bảo tôi hâm bởi tôi nhớ chúng nó, nhớ da diết. Cái ôm chào đón làm người khác dễ chịu, hạnh phúc.

Cái ôm tạm biệt...
Bố ôm vỗ vai cậu chúc cậu lên đường bình an và hẹn gặp lại. Thằng nhỏ hàng xóm ôm chặt gấu bông của mình mãi không chịu buông để đến trường. Bởi tôi ghét sự chia ly nên chưa bao giờ tôi thử ôm và cảm nhận mùi vị của cái ôm tạm biệt là như thế nào. Tôi luôn né tránh sự chia ly bởi tôi sợ rằng tôi sẽ vỡ òa trong tiếng nấc. Cái ôm tạm biệt liệu có ấm áp dư vị hạnh phúc ?

Cái ôm an ủi...
Anh ôm chầm lấy cô em gái bé nhỏ đang thút thít khóc bởi vết thương đang rỉ máu ở chân. Mẹ ôm con vào lòng vỗ về, an ủi khi con lần đầu tiên đến lớp. Cô bạn thân ôm bạn mình xoa xoa bàn tay bé nhỏ lên lưng bạn nhằm xoa bớt nỗi đau của bạn mình. Chàng trai ôm cô bồ của mình vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên trán cô để cô biết rằng đã có anh ở bên. Tim cô bồ dường như đứng lại rồi khẽ đập lại từ từ, nhẹ nhàng, cô khẽ khàng dụi đầu tựa vào bờ vai anh, nhắm mắt và tạm quên đi hiện tại nghiệt ngã. Cái ôm bình dị. nhẹ nhàng xuất phát từ con tim luôn làm người khác bình tâm trở lại và vơi đi nỗi đau.

Cái ôm bảo vệ...
Ông anh trai ôm chặt lấy đầu em gái mình để con bé không phải nhìn thấy, không phải nghe thấy cảnh cãi vả của bố mẹ chúng. Bố ôm con gái vào lòng, lấy thân mình che chở cho con khỏi tai nạn kinh khủng đang xảy ra. Anh ôm lấy em thật chặt, kéo em ra khỏi những cạm bẫy của đời, của tuổi trẻ. Dù không nhiều nhưng những cái ôm đó có thể bảo vệ được người mình yêu thương khỏi đau đớn...thật diệu kỳ

Cái ôm yêu thương. Tất cả mọi cái ôm đều chứa những tình thương vô giá mà người ta muốn gởi đến những người mình yêu thương, quý trọng. Sẵn sàng giang rộng vòng tay và ôm lấy những người bạn yêu quý. Sắn sàng đáp trả mọi cái ôm mà bạn nhận được. Sống là cho đi để rồi được nhận lại.