Eun Hee omma khóc thét lên, cầu nguyện không ngừng trên twt khi biết tin ông cựu cảnh sát điên đã nổ súng giết chết vài con tin. Tôi vô tâm không hề đọc tin tức và bất ngờ hoảng hốt khi biết tin tức đấy. Và tất cả mọi người : omma, tôi, Rosana eonnie và cả thầy cùng cầu nguyện cho mọi chuyện nhanh chóng qua đi. Mọi chuyện đều xảy ra trên đất nước của omma, một vài con tin là người Hàn nên omma và thầy cảm thấy đau lòng nhất. An ủi má và cầu nguyện hi vọng mọi chuyện sẽ tốt hơn đồng thời nhìn ra ngoài cửa sổ "mưa là nước mắt trời khóc thương kẻ xấu số".
Rồi mệt mỏi hơn khi phải tiếp chuyện vs nó. Nó đôi khi như đứa trẻ ngây ngô chả biết gì, thik gì nói nấy mà chả bao giờ suy nghĩ rằng những gì nó nói ra đôi khi làm tổn thương người khác. Rồi sau đó đơn giản nói câu xin lỗi nhẹ tênh trong khi chưa chắc đã biết mình sai ở đâu, sai như thế nào. Nó đôi khi còn hơn cả má tôi. Nó dạy tôi nên như thế này nên như thế kia, rằng tôi phải làm gì, làm như thế nào. Tôi không còn là một đứa trẻ, tôi có thể tự đứng trên đôi bàn chân mình, có thể tự bước đi và cho dù có vấp ngã tôi cũng sẽ biết tự mình đứng dậy. Tôi đủ thông minh, đủ tự tin để tự hoàn thiện chính mình mà ko cần có người phải dạy dỗ tôi bất cứ điều gì. Nó đôi khi y như lũ chim nhợn. Soi mói, xỉa xói quá nhiều vào chuyện của tôi, vào cách sống, vào cuộc đời tôi. Bố mẹ tôi, hai tôi, BFF của tôi và cả chính tôi còn chưa hiểu hết được con người mình thì nó là ai mà lại luôn làm như hiểu rõ tôi từng li từng tí ?
Một lần nữa tôi lại đóng vai phản diện.
Có vẻ như vai diễn đấy rất hợp với tôi thì phải. Bởi người ta luôn ném tôi vào vai diễn đấy mà không cho tôi lấy chút thời gian suy nghĩ hay đơn giản quyết định của tôi là gì. Tôi ghét việc phải giấu giếm cảm xúc hay suy nghĩ của mình. Tôi nói thẳng ra mọi suy nghĩ của tôi về cách sống của nó. Với tôi thì đó là những góp ý bình thường mà tôi đã dùng những lời lẽ nhẹ nhàng nhất để nói nhưng vs nó thì có lẽ đó là sự sỉ nhục hay xúc phạm j j đấy. "Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng". Tôi chỉ nói ra những gì thật lòng tôi nghĩ còn có làm mất lòng ai hay không tôi không cần biết. Nhưng ở đời thường "làm ơn mắc oán" nó ném bảo tôi del nik nhau đi, không thích thì del đi khỏi phiền. Tôi hơi bất ngờ vì phản ứng đấy. Vì dù tôi có nói như thế nào đi nữa thì cũng vì là bạn nên tôi mới nói và tôi chưa từng nghĩ rằng cắt đứt bằng cách đấy. Thật ngớ ngẩn và trẻ con. Okie...Cũng thật may mắn bởi người nói câu chấm dứt trước không phải là tôi...nếu không thì có lẽ tôi cũng sẽ day dứt một chút nào đó.
Sau khi nói ra câu đấy, nhẹ nhàng đâm một nhát vào tôi bảo rằng ra đường nhớ chào nó và đừng lơ đi là được. Tôi là một người tồi tệ đến mức đấy ag ? Tôi là loại người sẵn sàng vất bỏ đi sự giáo dục và phẩm hạnh của mình ? Những lễ nghĩa thường tình đó mà tôi - con nhà giáo mà lại phải để người khác dạy dỗ ư ? Lòng tự trọng của tôi, lòng tự tôn của tôi bị xỉ nhục như thế ư ? Một câu nói đơn giản nhưng lại biến tôi thành một kẻ phản diện đáng kinh tởm. Được ném một vai diễn như thế vào người tôi nên cư xử như thế nào đây ?
Một lần nữa tôi lại bị bỏ lại.
Khi thằng bạn thân đầu tiên của tôi bỏ tôi lại và bước đến một nơi khác tôi đã từng suy sụp rất nhiều. Khóc trong vô vọng, cầu nguyện trong vô vọng, mọi hi vọng đều chết trong vô vọng. Thì giờ đây, con hàng xóm điên cùng tôi cũng chuẩn bị rời bỏ tôi. Nó đi đến một nơi mới mà nó cho rằng tốt cho tương lai của nó. Không như lần trước lần này tôi là người khuyên nó nên ra đi, dứt khoát và mạnh mẽ. Tôi ước nó có thể thực hiện được ước mơ của mình, có thể tự đứng vững bằng đôi chân của chính nó. Tôi cười, cổ vũ nó nhưng lại đau nhói trong tim. Nó đi rồi ai sẽ cùng tôi tâm sự mỗi đêm, ai sẽ cùng tôi đi bộ hàng tối, ai sẽ cùng tôi ăn chè rồi lại sợ mập, ai sẽ cùng tôi....Tôi sợ bị bỏ lại một mình như thế...cô đơn, buồn bã và trơ trọi. Tôi sợ....nhưng vẫn phải cắn răng không được khóc. Bởi tôi phải mạnh mẽ vỗ vai tiễn nó lên đường, cười tươi chúc nó may mắn, và khi nó cần tôi sẽ là chỗ dựa vững chắc cho nó. Mạnh mẽ lên...mọi chuyện rồi sẽ qua hết... Who am I ? GNONNE !!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét