Thật kỳ lạ bởi tôi đã delete hình ảnh gái ra khỏi đời tôi, không còn một tí dấu vết liên quan, cả những nỗi đau, giận hờn có tí căm phẫn của tôi cũng đã biến mất. Khi nhìn thấy gái tôi vẫn bình thường chả buồn liếc mắt nhìn. Vậy mà khi nhìn thấy bạn bè tôi xung quanh gái...bỗng dưng tôi bực mình. Có lẽ đó là ganh tị.
Thỉnh thoảng tôi cũng nhìn về phía đó và tự hỏi tại sao mình lại làm thế. Nhưng không có câu trả lời nào cả..có lẽ đó là bản năng hay bản chất gì gì đó của một con người. Và rồi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, gái cũng nhìn về phía tôi, ánh mặt hệt y ngày gái đứng dưới mưa nhìn tôi...có chút gì đó thảm thương, có chút gì đó ngây thơ...nhưng tôi bơ đi như chẳng nhìn thấy gì. Bởi tôi biết đằng sau đấy là gì. Rôi tôi nhìn về phía bạn tôi cười thầm. "uk ! Cứ vui vẻ như chưa từng được vui vẻ...ở bên tôi có lẽ bị gai đâm là chuyện thường nhưng nếu muốn thử gai độc thì tùy." Có lẽ người ta nghĩ rằng ý nghĩ của tôi thật độc ác hay quá tàn nhẫn nhưng tự mình vấp ngã, tự mình biết đau thì mới tự mình thông minh ra được.
Mặc dù đã nghĩ như thế, đã cố dằn lòng đừng có quan tâm về phía đó. Nhưng tôi vẫn cảm thấy bực mình, kiểu như thể tôi đang bị phản bội. Mà sự thật thì chẳng ai phản bội ai cả. Tôi ghét gái chứ chúng nó đâu ghét. Gái chơi tệ vs tôi nhưng lại tốt với chúng nó cơ mà. Vs cả nhìn ngoài vào một đứa hay cáu bẳn như tôi vs một đứa luôn cười nhiệt tình thì chúng nó biết phải chọn ai chứ. Tôi thật sự không hiểu nỗi mình. :D. Tóm lại tôi trong mắt ai cũng vẫn là một người tồi tệ
Rồi tôi gặp bạn bè tôi. Bạn bè theo đúng nghĩa của nó. Mà đặc biệt hơn bạn bè một tí. Special friends. Từ lúc gặp đến lúc về...dường như ngoài cười ra chúng tôi chẳng làm gì nữa cả. Cười theo đúng nghĩa cười hạnh phúc chứ không phỉa cười giả tạo, vô hồn. Lên twt vs facebook rival, teacher, pretty mom, baby dad, beautiful eonnie làm tôi cười hạnh phúc tiếp. Những câu hỏi đơn giản hôm nay như thế nào ? vui ra sao ? có khỏe không ? thời tiết ? cần thận cảm vì mưa lạnh ... làm tôi ấm lòng. Những câu nói mà bạn bè thân với nhau cũng chả mấy ai nói với tôi như thế.
Khi tôi ngồi lại và suy ngẫm. Tự thấy rằng mình thật quá ích kỷ và bé nhỏ. Ganh tị chỉ vs một việc cỏn con. Ai cũng cần có bạn bè...nếu không thì cuộc đời còn gì là thú vị. Nhưng bạn bè như thế nào mới là quan trọng. Ban ngày có biết bao bạn bè vây quanh cùng cười vui cùng chuyện trò nhưng ban đêm lại cô đơn nằm hiu quạnh nước mắt chực trào thì thật là thảm hại. Bởi vì tôi đã có những người bạn mà không phải ai cũng có được nên tôi phải hạnh phúc, tự hào lên chứ nhỉ ? Ai lại đi ganh tị vs người khác như thế chứ ? T^T
Và tôi - phải nói biết bao lần nữa đây...delete hết mọi chuyện..1...2...3
delete
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét