Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010

Xuất giá

Ngày mai chị tôi xuất giá theo chồng về làm dâu nhà người.

Đêm nay là đêm cuối chị còn ở nhà.
Đêm nay là đêm cuối chị làm cơm đợi tôi đi học về cùng ăn.
Đêm nay là đêm cuối chị sang phòng tắt điện nhủ tôi đi ngủ sớm.
Đêm nay là đêm cuối chị ngả đầu vào lòng mẹ ấm dịu êm.
Đêm nay là đêm cuối chị còn là con gái.

 Ba mẹ con tôi ngủ cùng nhau đêm cuối cùng trước khi tiễn chị về nhà chồng. Mẹ dặn chị những điều căn bản khi về làm dâu nhà người. Từ cách chào hỏi, ăn uống sao cho vừa lòng mẹ chồng đến cách sống, cách nghĩ từ nay phải khác đi, không được chỉ nghĩ cho riêng mình mà phải nghĩ cho nhà chồng. Mẹ dặn chị yên lòng đừng lo lắng bởi tôi và mẹ sẽ tự xoay sở được.
Từ khi bố mất, chị phải đứng ra gánh lấy trách nhiệm nặng nề chăm lo cho mẹ và tôi. Từ khi bố mất, chưa một lần tôi hay mẹ đỡ lấy một phần gánh nặng cho chị. Chị bảo rằng mẹ ốm yếu nên không thể làm việc nặng, còn tôi thì chỉ phải lo cắm đầu vào học để không làm mẹ buồn hay bố thất vọng. Giờ chị sắp đi rồi, chị lo lắm. Ai sẽ bóp lưng cho mẹ hàng đêm ? Ai sẽ nhắc tôi chăm chỉ học hành ? Ai nửa đêm sẽ dậy kiểm tra cửa nẻo ? Ai sẽ thay chị gánh lấy phần trách nhiệm nặng nề này ?
Chị nằm im không nói gì chỉ lẳng lặng khóc trong đêm. Mẹ hiểu ý không than vãn gì thêm, chỉ khẽ nắm tay chị thật chặt. Đôi tay ấm mềm của mẹ làm chị bất khóc nức nở như đứa bé mới chào đời vỡ òa...

Em nằm bên nhắm mắt cố ngăn dòng nước đang chực trào.
Tại sao lại khóc chứ ? Chị đi lấy chồng, lấy người chị yêu và cùng người đó tạo dựng một gia đình hạnh phúc thì tại sao lại khóc ?
Khóc gì chứ ? Có phải là không còn được gặp lại em và mẹ đâu chứ ? Cách nhau có 2 dãy phố thôi mà cứ làm như là Việt Nam vs Mỹ.
Khóc làm gì khi người ra đi tìm đến hạnh phúc là chị cơ mà ?
Khóc làm gì khi chị vất bỏ được gánh nặng trên vai bấy lâu ?
Em rối bời bởi những câu hỏi ngu ngốc, cố đổ hết mọi tội lỗi lên chị để không cảm thấy tủi lòng.

Chị nấc trong tiếng khóc...
Mẹ không được tiết kiệm mà hám đồ rẻ, đồ ươn..đến khi đau bụng rồi còn khổ hơn
Em không được lười mắc mùng...bởi giờ đang có dịch sốt xuất huyết
Mẹ đừng nhận thêm gì làm ... con sẽ gởi tiền về hàng tháng
Em đừng để cửa sổ mà ngủ...sẽ cảm đấy.
Mẹ nhớ uống thuốc đầy đủ, đúng giờ
Em nhớ chăm chỉ học hành
Mẹ nên sắp xếp lại nhà, nhường cho em phòng lớn của con...phòng em hơi tối và ẩm...ko tốt cho sức khỏe em nó.
Em nên phụ thêm mẹ làm việc nhà. chị đi rồi...một mình mẹ làm vất vả lắm...đừng chỉ mãi học thôi nhé
Cả mẹ và em chả ai nói gì cả, nhắm mắt đề dòng nước tuôn trào lặng lẽ. 

Em nhìn lên ảnh bố...bố ag...chị đã vất vả nhiều rồi...bố giúp chị sống sung sướng hơn bố nhé....mong ước bé nhỏ của em....gởi đến chị....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét