Tôi lờ mờ mở mắt. Đầu tôi đau buốt như thể hàng ngàn cây kim đang đam chồi mọc rễ trong đầu tôi vậy. Nắng chói rọi vào mắt làm tôi không thể nhìn thấy gì. Phải mất một lúc lâu mắt tôi mới làm quen được với môi trường. "Đây là đâu? Thiên đường !!!!"
Khung cảnh trước mắt làm tôi ngỡ ngàng. Một cánh đồng hoa hướng dương_loài hoa mà tôi rất thích. Tôi như bông hướng dương chỉ biết hường về một phương mà không hề biết rằng mặt trời đó không phải chỉ chiếu sáng cho mỗi mình tôi. Tôi như nàng công chúa rực rỡ giữa rừng hoa nhưng không cần nụ hôn của hoàng tử vẫn có thể mở mắt. Thật đáng thương cho số phận này. Tôi đứng dậy nhìn ngắm mọi vật xung quanh và chợt nhận ra...
Tôi đang mặc trên người chiếc váy lộng lẫy mà tôi chỉ mới được thấy qua trên bản thảo của Ân...chiếc váy mà tôi chỉ mới nhìn qua đã thốt lên :"Butterfly". Không sặc sỡ sắc hoa, không trắng trong sáng thanh cao mà là đen huyền hảo quý phái. Không phải cầu kỹ kiểu cách không phải đơn giản tẻ nhạt mà là điểm xuyết chút lấp lánh của buổi sớm mai, chút dịu dàng khoe bờ vai trắng ngần và....đuôi cánh bướm lộng lẫy quý phái nhưng cũng mạnh mẽ khoẻ khoắn. Y như những gì tôi hằng mơ ước.
Mặc dù tôi là một hotgirl yêu kiều lộng lẫy nhưng tôi chẳng bao giờ diện váy cả. Bất tiện_tôi nghĩ thê. Mặc dù tôi là được mệnh danh là sexy girl nhưng tôi chẳng cần dùng đến váy để khoe này khoe nọ...vốn dĩ tôi đã sexy mà không cần phụ kiện rồi. Nhưng từ khi làm người mẫu cho Ân tôi đã thay đổi suy nghĩ đó. Nó không bất tiện nếu tôi biết cách mặc nó. Nó sẽ làm tôi thêm hấp dẫn nếu tôi mặc đúng cách. Tôi đã từng nghĩ người ta mặc váy cưới còn tôi sẽ mặc gì đây nhỉ ? Vest ? Quần ngố ? Còn giờ thì...wedding dress.
Đang mơ mộng lượn lờ trong quá khứ ngọt ngào tôi quên mất thực tại. Tiếng chuông nhà thờ làm tôi chợt tỉnh cơn mơ. Đảo mắt nhìn quanh tôi thấy một nhà thờ ở gần đây. Tôi bước về phía đó theo cảm tính. Càng đến gần tiếng nhạc càng lớn, một bài hát rất quen nhưng tôi không thể nào nhớ ra được. Tôi đắm mình vào bài hát bước đến nhà thờ lúc nào cũng không hay. Chỉ khi tiếng nhạc dứt tôi mới mở mắt và nhìn thấy mình đáng đứng trước cửa một nhà thờ nhỏ, cổ kính. bước vào trong. Hình như bên trong có tiếng người. Tôi nghe tiếng cãi nhau của ai đó. Mặc dù không muốn làm phiền nhưng tôi thật sự muốn biết mình đang ở đâu. Tôi đẩy nhẹ cửa........
Giáo đường lớn hơn tôi nghĩ nhiều, trên tường chạm trổ khá công phu...nhưng thật lạ. Ở đây giống như là tổ ấm vậy. Những đường nét chạm trổ công phu kia y như những gì tôi đã vẽ. Tôi mở to mắt đầy ngạc nhiên khi tôi chạm vào những hình vẽ đó. Nó xuyên suốt qua tay tôi cứ y như thể tôi là một hồn ma vậy nhưng khi tôi chạm vào tường, tôi vẫn cảm nhận được mọi thứ. Chưa hết ngạc nhiên này lại đến ngạc nhiên khác.
Tôi nghe tiếng đổ vỡ ở phía cuối căn phòng. Một chàng trai đang đập phá mọi thứ trong tuyệt vọng. Trông anh ta thật đáng sợ. Mặc dù tôi không muốn bước về phía đó chút nào nhưng cơ thể tôi như đang bị hút bởi một sức mạnh nào đó. Nó tự bước về phía anh ta không một chút do dự. Bất chợt tôi vấp phải bậc cầu thang ngã nhoài. Anh ta dừng lại, thôi đập phá, quay mặt phía phía tôi. Tôi sững sờ nhìn anh ta.
Là Ân...trong bộ vest tuxedo mà Ân chưa từng mặc một lần. Ân chỉ ngắm nhìn nó qua khung kính vs một ánh nhìn dịu hiền...và tôi lại một lần nữa không được biết lí do. Nước mắt dàn dụa trên mặt Ân. Ân nhìn tôi gào lên: "Kết thúc rồi. Mọi việc kết thúc rồi." Lần đầu tiên tôi thấy Ân khóc, lần đầu tiên tôi nhìn thấy gương mặt phẫn uất, đầy căm hận đó. Tôi co rúm người sợ hãi.
- "Em đã không tin tôi. Em đã không giữ đúng lời hẹn. Em đến trễ...Chúng ta đã không còn hi vọng nữa rồi."
Tôi sững người. Ân gọi tôi là em ư ? Chuyện gì đang diễn ra đây ? Tôi lắp bắp
- "Ân đang nói gì vậy ? Hứa gì ?"
- "Em lại đeo kái mặt nạ giả dối kia...đừng tỏ ra ngây thơ nữa. Kết thúc rồi. Kết thúc thật rồi."
Tôi sờ lên mặt mình, môi mình, mắt mình. Tôi TRANG ĐIỂM. Lần đầu tiên sau khi quen Ân tôi trang điểm. Mọi chuyện là sao nhỉ ? Tôi thật không hiểu nối. Tôi gượng đứng dậy tiến về phía Ân, muốn giải thik và được giải thik về mọi chuyện. Nhưng...tôi đứng sững lại. Bướm bay tản ra khắp nơi...tôi càng bước thì chúng bay càng nhanh...Tôi nhìn theo chúng. Một cảnh tượng đẹp mê hồn
- "Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa...tôi vẫn luôn...YÊU EM...NHON ~~"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét