- " Bố đang nói gì thế ? Con biết là bố đang giận Ân nhưng mà nói thế là quá đáng lắm đấy ag. Con đã hẹn Ân ở căn tin mà. Mấy giờ rồi ? Con phải tới đó." Tôi cười cười hoang mang nhìn bố
- "Con không nhớ gì sao ? Thật sự không nhớ gì cả ag ?" Lần này người hoang mang thật sự là bố tôi. Ông nắm chặt lấy hai cánh tay tôi. Tôi cảm nhận được đôi tay ông đang run lên.
- "Tại sao con lại ở đây? Con đang ở trường mà." Tôi ngạc nhiên nhìn cảnh vật xung quanh một lần nữa.
- "Con không nhớ gì sao ? Thật sự không nhớ gì cả ag ?" Lần này người hoang mang thật sự là bố tôi. Ông nắm chặt lấy hai cánh tay tôi. Tôi cảm nhận được đôi tay ông đang run lên.
- "Tại sao con lại ở đây? Con đang ở trường mà." Tôi ngạc nhiên nhìn cảnh vật xung quanh một lần nữa.
- "Con đừng dọa bố nhé. Bố không thích thế đâu gnonne ag !" Bố tôi bắt đầu cáu
- "Không. Thật mà. Thế rốt cuộc là có chuyện gì và tại sao con lại ở đây ? Và chuyện ÂN nữa..." Tôi cố giả tỉnh khi nói tới việc này. Tôi cố mím chặt môi ngăn nước mắt tuôn trào.
- "Bác sĩ...BÁC SĨ..." Bố tôi hoảng hốt gào toáng lên. 5' sau một tá bác sĩ và y tá đứng trước mặt tôi. Họ đo đạc, kiểm tra này nọ. Còn tôi....y như một con búp bê vô hồn bất động...
* trước cửa phòng bệnh *
- "Con gái tôi..."
- "Có lẽ cô bé bị chấn động thần kinh khiến cô ấy đã quên đi 1 phần kí ức. Tốt nhất hiện giờ ông đừng làm cô bé shock hay bất ổn tâm lí. Chúng tôi sẽ theo dõi thêm." Ông bác sĩ trạc tuổi trung niên nghiêm nghị
- "Cám ơn bác sĩ. Tất cả trông cậy vào bác sĩ."
Bố bước vào phòng, cười nụ cười méo mó nhìn tôi nói.
- "Con đã nhớ ra được gì chưa ?"
Tôi lắc đầu. Nhìn bố vs ánh mắt vô hồn :" Rốt cuộc có chuyện j đã xảy ra. Con muốn biết tất cả."
- "Con có nhớ chuyện xảy ra ở căn tin không ?"
- "Không ag. Con chỉ nhớ con đang trên đường đến căn tin thôi. Ở đó hình như rất đông người." Tôi nhăn trán cố suy nghĩ nhưng càng nghĩ càng đau. Tôi ôm đầu vật vã làm bố tôi cuống cuồng
- "Đừng nghĩ nữa con. Bố sẽ nói sẽ nói mà. Ở căn tin, ÂN và cô gái đó đứng trên bàn cả hai tuyên bố sẽ sang mỹ cùng nhau rồi..."
- "Rồi gì nữa...Bố nói dối...Ân sẽ không bỏ con...KHÔNG..KHÔNG BAO GIỜ." Tôi gào lên, trợn tròn mắt nhìn thẳng vào mắt bố tôi.
- "Bố không nói dối. Hai người họ đã hôn nhau."
*Hôn nhau...hôn ư ? Tôi không thể nhớ ra...đầu tôi lại tê buốt.*
- "Rồi con ngất xỉu. Con đã nhớ chưa ?"
- "Bố nói dối. Làm sao ÂN có thể hôn cô ta trong khi Ân yêu con chứ ? Bố nói Ân chết rồi, bây giờ bố lại nói Ân đi Mỹ vs cô ta là sao ??" Tôi vò đầu, bứt tóc...tôi muốn nhớ lại, nhớ lại tất cả. Tất cả những lời bố nói dội vang trong đầu làm tôi như muốn nổ tung
- "Trong con và trong bố nó đã chết rồi...và chắc hắn trong nó con cũng đã chết rồi. Quên nó đi." Bố quay lưng bước đi nhanh thật nhanh. Làm tôi chưa kịp nghe hết câu... Bố nói gì nhỉ...trong tôi, trong bố... trong Ân tôi đã chết rồi...quên Ân đi ag ?
Tôi ngồi dậy bắt đầu đập phá mọi thứ. Tôi gào lên trong tiếng nấc: "Bố là ai mà lại nói con từ bỏ Ân ? Bố là gì mà lại nói Ân coi con như đã chết ? Con ghét bố ! Con hận bố ! Cút đi...Cút hết đi." *Tôi cần phải đi gặp Ân, Ân phải là của tôi... * ý nghĩ đó vụt qua trong đầu, tôi giật mạnh ống truyền nước biển làm bật máu. Bước nhanh ra cửa...Tôi chạy nhanh hết sức có thể...
Tôi bước lơ ngơ trên đường, nhìn mọi vật qua lớp sương mỏng. Dù cho tay tôi đang rỉ máu, dù cho chân tôi phải bật máu tôi cũng phải tìm được ÂN. Tôi nhớ lại nụ cười dịu dàng, vòng tay ấm áp, đôi môi quyến rũ đã làm tim tôi bồi hồi không ít lần đó, mỉm cười bước và bước....cho đến khi ngã quỵ.
Tôi quay cuồng trong thế giới lạ lẫm này. Ân ở đâu? Tại sao lại không bên tôi những lúc như thế này? Ai đó làm ơn đến, kéo tôi ra khỏi thế giới này. Tôi sợ lắm sợ lắm lắm....
- "Ya! Cô điên đấy ag ? Sao lại lao ra đường như thế ?"
Tôi quay lại.... "Ân!....Là Ân đúng không ?" Tôi ôm chầm lấy Ân như sợ tuột mất một lần nữa.
- "Xin lỗi nhưng cô nhầm người rồi. Ân nào ? Tôi là Khang." Người đàn ông đó đẩy tôi ra.
Tôi lấy tay quệt nước mắt nhìn kỹ lại. Đó chỉ là một người đàn ông giống Ân mà thôi. Cũng dáng vẻ đó, cũng mùi hương đó nhưng đó không phải là Ân. Tôi xô anh ta bước những bước xiêu vẹo.
Tôi bị giật mạnh cánh tay lần nữa.
- "Muốn chết thì tìm nơi không ai thấy mà chết. Đừng đem phiền phức đến cho người khác."
- "Anh là kái quái gì chứ ? Tôi làm gì là việc của tôi....không liên quan tới anh. Mặc kệ tôi." Tôi giật tay
- "Cô thất tình đấy ag? Có giỏi thì đến và giết kái thằng khốn nạn làm cô khóc đi." Anh ta mỉa mai
* Bốp *
- "Anh không đủ tư cách để nói về Ân như thế." Tôi tát anh ta gằn giọng căm thù.
- "xem ra cô vẫn còn si tình nhỉ." Hắn ta phá lên cười ngặt nghẽo.
- "Ân chưa bao giờ phản bội tôi...chưa bao giờ...Hiểu chưa đồ xấu xa kia..." Tôi đấm vào người anh ta vài cái rồi gục xuống đất khóc nức nở. Tại sao cơn ác mộng này không qua đi...tại sao ngay cả một người xa lạ cũng xát muối vào trái tim tôi....tại sao tôi lại trở nên như thế này chứ ??? TẠI SAO ???? TẠI SAO ???
- "Dù có chuyện gì xảy ra thì cô cũng không nên như thế này bởi vì còn có rất nhiều người yêu thương cô, lo lắng cho cô...nếu cô đau họ cũng sẽ đau...nếu cô vui thì họ mới vui được đúng không ? Đứng lên và làm lại từ đầu nào." Khang nắm tay tôi, cười nụ cười dịu dàng y như Ân. Tôi như bị nụ cười đó dẫn dụ đứng dậy, nắm lấy bàn tay đó bước những bước chập chững như em bé lần đầu bước vào đời. Bàn tay đó cho đến giờ vẫn chỉ luôn nắm mỗi tay tôi....
- "Không. Thật mà. Thế rốt cuộc là có chuyện gì và tại sao con lại ở đây ? Và chuyện ÂN nữa..." Tôi cố giả tỉnh khi nói tới việc này. Tôi cố mím chặt môi ngăn nước mắt tuôn trào.
- "Bác sĩ...BÁC SĨ..." Bố tôi hoảng hốt gào toáng lên. 5' sau một tá bác sĩ và y tá đứng trước mặt tôi. Họ đo đạc, kiểm tra này nọ. Còn tôi....y như một con búp bê vô hồn bất động...
* trước cửa phòng bệnh *
- "Con gái tôi..."
- "Có lẽ cô bé bị chấn động thần kinh khiến cô ấy đã quên đi 1 phần kí ức. Tốt nhất hiện giờ ông đừng làm cô bé shock hay bất ổn tâm lí. Chúng tôi sẽ theo dõi thêm." Ông bác sĩ trạc tuổi trung niên nghiêm nghị
- "Cám ơn bác sĩ. Tất cả trông cậy vào bác sĩ."
Bố bước vào phòng, cười nụ cười méo mó nhìn tôi nói.
- "Con đã nhớ ra được gì chưa ?"
Tôi lắc đầu. Nhìn bố vs ánh mắt vô hồn :" Rốt cuộc có chuyện j đã xảy ra. Con muốn biết tất cả."
- "Con có nhớ chuyện xảy ra ở căn tin không ?"
- "Không ag. Con chỉ nhớ con đang trên đường đến căn tin thôi. Ở đó hình như rất đông người." Tôi nhăn trán cố suy nghĩ nhưng càng nghĩ càng đau. Tôi ôm đầu vật vã làm bố tôi cuống cuồng
- "Đừng nghĩ nữa con. Bố sẽ nói sẽ nói mà. Ở căn tin, ÂN và cô gái đó đứng trên bàn cả hai tuyên bố sẽ sang mỹ cùng nhau rồi..."
- "Rồi gì nữa...Bố nói dối...Ân sẽ không bỏ con...KHÔNG..KHÔNG BAO GIỜ." Tôi gào lên, trợn tròn mắt nhìn thẳng vào mắt bố tôi.
- "Bố không nói dối. Hai người họ đã hôn nhau."
*Hôn nhau...hôn ư ? Tôi không thể nhớ ra...đầu tôi lại tê buốt.*
- "Rồi con ngất xỉu. Con đã nhớ chưa ?"
- "Bố nói dối. Làm sao ÂN có thể hôn cô ta trong khi Ân yêu con chứ ? Bố nói Ân chết rồi, bây giờ bố lại nói Ân đi Mỹ vs cô ta là sao ??" Tôi vò đầu, bứt tóc...tôi muốn nhớ lại, nhớ lại tất cả. Tất cả những lời bố nói dội vang trong đầu làm tôi như muốn nổ tung
- "Trong con và trong bố nó đã chết rồi...và chắc hắn trong nó con cũng đã chết rồi. Quên nó đi." Bố quay lưng bước đi nhanh thật nhanh. Làm tôi chưa kịp nghe hết câu... Bố nói gì nhỉ...trong tôi, trong bố... trong Ân tôi đã chết rồi...quên Ân đi ag ?
Tôi ngồi dậy bắt đầu đập phá mọi thứ. Tôi gào lên trong tiếng nấc: "Bố là ai mà lại nói con từ bỏ Ân ? Bố là gì mà lại nói Ân coi con như đã chết ? Con ghét bố ! Con hận bố ! Cút đi...Cút hết đi." *Tôi cần phải đi gặp Ân, Ân phải là của tôi... * ý nghĩ đó vụt qua trong đầu, tôi giật mạnh ống truyền nước biển làm bật máu. Bước nhanh ra cửa...Tôi chạy nhanh hết sức có thể...
Tôi bước lơ ngơ trên đường, nhìn mọi vật qua lớp sương mỏng. Dù cho tay tôi đang rỉ máu, dù cho chân tôi phải bật máu tôi cũng phải tìm được ÂN. Tôi nhớ lại nụ cười dịu dàng, vòng tay ấm áp, đôi môi quyến rũ đã làm tim tôi bồi hồi không ít lần đó, mỉm cười bước và bước....cho đến khi ngã quỵ.
Tôi quay cuồng trong thế giới lạ lẫm này. Ân ở đâu? Tại sao lại không bên tôi những lúc như thế này? Ai đó làm ơn đến, kéo tôi ra khỏi thế giới này. Tôi sợ lắm sợ lắm lắm....
- "Ya! Cô điên đấy ag ? Sao lại lao ra đường như thế ?"
Tôi quay lại.... "Ân!....Là Ân đúng không ?" Tôi ôm chầm lấy Ân như sợ tuột mất một lần nữa.
- "Xin lỗi nhưng cô nhầm người rồi. Ân nào ? Tôi là Khang." Người đàn ông đó đẩy tôi ra.
Tôi lấy tay quệt nước mắt nhìn kỹ lại. Đó chỉ là một người đàn ông giống Ân mà thôi. Cũng dáng vẻ đó, cũng mùi hương đó nhưng đó không phải là Ân. Tôi xô anh ta bước những bước xiêu vẹo.
Tôi bị giật mạnh cánh tay lần nữa.
- "Muốn chết thì tìm nơi không ai thấy mà chết. Đừng đem phiền phức đến cho người khác."
- "Anh là kái quái gì chứ ? Tôi làm gì là việc của tôi....không liên quan tới anh. Mặc kệ tôi." Tôi giật tay
- "Cô thất tình đấy ag? Có giỏi thì đến và giết kái thằng khốn nạn làm cô khóc đi." Anh ta mỉa mai
* Bốp *
- "Anh không đủ tư cách để nói về Ân như thế." Tôi tát anh ta gằn giọng căm thù.
- "xem ra cô vẫn còn si tình nhỉ." Hắn ta phá lên cười ngặt nghẽo.
- "Ân chưa bao giờ phản bội tôi...chưa bao giờ...Hiểu chưa đồ xấu xa kia..." Tôi đấm vào người anh ta vài cái rồi gục xuống đất khóc nức nở. Tại sao cơn ác mộng này không qua đi...tại sao ngay cả một người xa lạ cũng xát muối vào trái tim tôi....tại sao tôi lại trở nên như thế này chứ ??? TẠI SAO ???? TẠI SAO ???
- "Dù có chuyện gì xảy ra thì cô cũng không nên như thế này bởi vì còn có rất nhiều người yêu thương cô, lo lắng cho cô...nếu cô đau họ cũng sẽ đau...nếu cô vui thì họ mới vui được đúng không ? Đứng lên và làm lại từ đầu nào." Khang nắm tay tôi, cười nụ cười dịu dàng y như Ân. Tôi như bị nụ cười đó dẫn dụ đứng dậy, nắm lấy bàn tay đó bước những bước chập chững như em bé lần đầu bước vào đời. Bàn tay đó cho đến giờ vẫn chỉ luôn nắm mỗi tay tôi....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét