Lớp học làm người của són sèng nim: gnonne ^^
19 năm trãi đời cũng đủ để rút ra một núi kinh nghiệm sống. Giờ thì share thôi.
Cuộc sống gia đình thì mỗi người mỗi cảnh, ko bàn luận khía cạnh này. Chỉ đem za áp dụng đc vs xã hội mang tí "bẩn" này thôi.
Một người tởm hại chỉ vs kái tôi to đùng hết gây chuyện này đến gây chuyện khác như tôi mà còn rút ra được điều căn bản này mà những người mắc phải chắc phải tệ tàng hơn tôi rất nhiều. "CHÀO HỎI". Chả mất gì một câu chào tại sao lại không chào nhỉ ? Với người mình ghét thì chẳng nói làm j, nhìn còn chả thèm nữa là chào nhưng vs người quen thì khác. Đôi khi tôi vẫn cười vu vơ vs người cùng dừng đèn đỏ, hay vẫy tay vs một đứa nhóc cấp 1. Thử nghĩ xem, đột nhiên một người lạ mỉm cười chào bạn chúc một ngày tốt lành...bạn có hạnh phúc không ? Vậy mà vs người quen bạn lại làm lơ lờ đi như không quen. Người ta sẽ đánh giá bạn như thế nào ? Người ta sẽ cảm thấy như thế nào ? Có chút bị xem thường và xúc phạm ? Bạn biện minh rằng bạn không thấy họ và vì họ cũng không chào bạn. Nếu bạn mở miệng và nói ra những lời đó tôi sẽ càng khinh rẻ bạn hơn mà thôi. Ngẫm nhé? Người ta nhìn về phía bạn cười định chào nhưng thấy bạn lờ đi như thế thì chào làm j ? Để rước nhục vào thân ag ? Thử đặt bản thân mình vào đó xem và thử hỏi xem tại sao bạn không phải là người chào trước. Tôi cười mọi nơi, vẫy tay chào với mọi người không phải để lấy lòng họ hay tỏ ra mình có học thức. Đơn giản đầu tiên tôi không muốn những gì bố mẹ tôi dạy bị đạp đổ. Tôi là một người được giáo dục đàng hoàng. Thứ hai, khi bạn làm người khác vui bạn cũng sẽ vui. Đừng để người khác xem thường vì một tiếng chào. Chẳng thà bạn bị xem thường một mình...đừng lôi người khác vào chịu trận cùng như thế. Chỉ vì đó là bố mẹ hay bạn của bạn.
Đừng ai ngu ngơ như tôi mà lầm tưởng rằng bạn thân tức là bản thân mình. Cũng đừng nghĩ rằng trong tình bạn không có sự lợi dụng. Tôi đã từng nghĩ rằng bạn thân là bản thân và "tiền mình cũng như tiền bạn và ngược lại". Nhưng vế ngược lại kia lại chẳng bao giờ được thực hiện. Sau khi "tiền mình" hết thì cũng có nghĩa là không còn đi chơi vui vẻ, không còn ăn uống ngon lành, không còn bạn biếc j hết và khi "tiền mình" có lại thì....có tất cả. Còn "tiền bạn" ư ? Đừng mơ vì bạn sẽ không có chân trong đó đâu. Khi nói trắng ra tất cả bạn sẽ được một bữa ăn "bố thí" + một sắc mặt không vui vẻ gì và cả một âm mưu "tiền mình" bay lần hai. Đừng dại dính vào để rồi ngồi hối tiếc như tôi hôm nay. Thứ cần được phân minh nhất trong tình bạn chính là TIỀN. Tôi kinh tởm những con người chỉ biết đến tiền mà thôi.
Hãy sống đúng với những gì mình có. Bạn ăn mặc đẹp, đi theo mốt thời thượng, tỏ ra mình là một người sành điệu, biết ăn chơi nhưng lại lảng tránh khi nói tới hoàn cành gia đình. Nhà bạn khó khăn về kinh tế nhưng bạn lại làm ra vẻ mình rất phóng khoáng. Tại sao phải sống khổ sở như thế ? Bạn buồn vì gia đình mình không được như người khác, bạn muốn đc bằng bạn bằng bè. Ừ. Sao bạn không học trâu vào, lấy học bổng mà ăn chơi bỏ đời cho chúng nó thèm thay vì cố tỏ ra mình giàu có nhưng thật ra nợ nần chồng chất ? Bạn có nghĩ rằng bố mẹ bạn sẽ đau đau lắm khi thấy bạn như thế ? Nhà tôi không giàu, chỉ đủ sống nhưng biết bao người tưởng nhà tôi giàu có lắm lắm. Xin thưa, áo quần tôi không có hàng hiệu đâu. Hàng bành cả đấy. Một đôi giày những 450k...đại gia ? xin thưa, bạn mua một lúc 2-3 đôi giaỳ một đôi tầm 150 - 200k thì tính ra ai giàu hơn ai ? Bạn xuýt xoa khi nghe giá khuyên tai của tôi nhưng xin nói luôn để mua được một đôi đó tôi phải dồn tiền nguyên 1 tháng đấy. Chả hạnh phúc như ai tưởng đâu. Bạn ra ngoài ăn 1 bữa ăn hơn 200k thì chả thấy nói năng gì...sao 1 đôi tằm của tôi mà lại bàn tán nhiều thế ? Tiền cũng không phải lúc nào tôi cũng có, đôi khi 1000 gởi xe cũng phải xin bạn đấy thôi. Bạn ngạc nhiên khi nghe tiền tết của tôi nhiều nhưng bù lại tiền tiêu vặt bị cắt xén không ít. Tôi ghét những ánh nhìn dò xét của người khác. Tôi ghét những người so sánh cuộc sống tôi với họ. Tôi ghét những người đổ lên đầu tôi kái danh "nhà mặt phố bố làm to". Nhà tôi tập thể không đủ chỗ sống 4 người và bố tôi chỉ là giáo viên mà thôi. Cuộc sống chả có ai là sung sướng cả đâu. Cả tôi và bạn...vì thê...sống đúng vs những gì mình có đi. Mặc thứ áo quần không hợp vs bản chất, chái chuốt + quan trọng hoá ngoại hình, trét lên đầu thứ màu sắc quái dị không làm cho bạn trông xinh hơn, đẹp hơn đâu...người ta bảo đó là "QUÁI THAI LAI QUÁI VẬT" đấy.
Bài học đến đây chấm dứt. Són sèng nim ngủ.
Bài học đến đây chấm dứt. Són sèng nim ngủ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét