trống trãi…..
lạnh lẽo……
ẩm mốc…….
bốc mùi…….
đây không còn là tổ ấm nữa. đúng hơn nó giống một cái chuồn lợn 2 năm không rửa dọn
tôi :
bàng hoàng….
hoảng hốt…..
bối rối…..
sợ hãi…..
tôi đã tưởng tượng ra rất nhiều thứ nhưng đây là điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến.
Một căn phòng trống rỗng…hoàn toàn trống rỗng.
Một bức tường đầy vết rạn nứt, rêu phong và ẩm mốc.
Mọi thứ về Ân đều biến mất
Mọi thứ của riêng chỉ riêng hai chúng tôi cũng không còn
Những kỉ niệm chợt ùa về
Tôi nhớ Ân nhớ đến nghẹt thở…
Người tôi như đóng băng, bất động. Tôi nhắm nghiền mắt lại hi vọng khi tôi mở mắt ra mọi thứ vẫn như xưa.
5 phút, 10 phút….1 tiếng rồi 2 tiếng trôi qua tôi vẫn đứng đó_ngay trước cửa phòng bất động vs đôi mắt nhắm nghiền. Tôi không đủ can đảm để mở mắt. Tôi sợ khung cảnh lạnh lẽo đó sẽ hiện hữu trước mắt mình một lần nữa. Và tôi cũng không thể bỏ chạy bởi một phần trong tôi muốn đối diễn với sự thật…để xác nhận lại tất cả.
Tôi mở từ từ mở mắt ra….
Thế nhưng trước mắt tôi mọi thứ lại khác hoàn toàn. Mọi vật vẫn như cũ và Ân đang mỉm cười “chế” lại những bức hoạ của tôi để trông ít ra có một chút gì đó gọi là “tranh vẽ”…còn tôi thì đang nhăn mặt nhảy nhót chặn không cho Ân “phá hoại tác phẩm nghệ thuật của thế giới”. Rồi bên kia….Ân đứng nhìn chăm chăm vào bức mành mỏng manh đang từ từ hé mở….và tôi…một nàng công chúa trong bộ váy cưới lộng lẫy “tỉ đô”…tiếng cười vang lên khắp nơi… đâm sộc vào đầu tôi…mãi âm vang như thể muốn làm đâu tôi nổ tung. Tôi gào thét trong điên loạn vật vã tìm mọi cách tống khứ âm thanh đó ra khỏi đầu. Khang hoảng hốt khi thấy tôi như thế. Y như thể king kong gầm rú khi bị đâm vào tim. Khang nhanh chóng ôm gì tôi lấy vào lòng…dùng sức lực đôi mươi để kìm lại sức mạnh điên cuồng trong tôi, dùng hơi ấm của con tim ngây dại để sưởi ấm một phần người còn tỉnh táo trong tôi, dùng bản năng con người chế ngự con quái vật trong tôi. Tôi lịm dần lịm dần trong cơn mê sản…..
Đầu tôi nặng trĩu, đau buốt và trống rỗng. Mắt tôi nặng trịch ko thể nhấc lên nổi, tôi giờ đây như chiếc xe cũ kĩ hết xăng, hết năng lượng…Mặc dù tôi nằm bất động một chỗ như người thực vật liệt não thì tôi vẫn có thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. bất động hơn một tuần và không có khả năng phục hồi. Tôi nghe thấy cả tiếng khóc thầm của bố nhưng dù tôi có cố gắng vực dậy mấy đi chăng nữa thì cơ thể này cũng không nghe theo lời tôi. Bao quanh tôi là màn đêm dày đặc rợn người. Một mình, một không gian riêng…tôi ngẫm nghĩ về tội ác của chính mình.
“Nếu mình không bỏ chạy…nếu mình tin vào Ân…nếu mình bỏ kai’ tính cố chấp ngu ngốc mù quáng đi thì…ÂN…Ân đã…”
Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi một giọng nỏi quen thuộc: * Không phải lỗi của mình thì đừng nhận vơ vào. Hiểu không ? Sao cứ thik nhận vơ vào mình thế *.
“Đó là sự thật. Nếu Ân không chạy qua đường để gặp Gnonne thì mọi chuyện đã…”
* Người làm tổn thương tâm hồn em là ai ? Người đã cứa nát trái tim em là ai ? Người ngu ngốc chạy qua đường mà không cẩn thận là ai ? Người làm e cảm thấy mặc cảm tội lỗi là ai ? *
“Vậy Vì con ngu nào mà Ân phải đuổi theo ? vì con điên nào mà Ân chạy sang đường ? Vì con ngu, con điên nhìn thấy người mình yêu chết trước mặt mình mà vẫn tươi cười rạng rỡ này đây.”
* Vì em cứ như thế nên tôi mới không thể ra đi được. Em không còn là Gnonne mà tôi biết. Mạnh mẽ, giàu nghị lực và tự tin nhất nhất trên thế gian này *
” Nếu những thứ đó có thể đem Ân về thì vất hết đi cũng được.”
* Người tôi yêu là Gnonne cơ. Nếu e vất hết đi thì dù tôi có quay về cũng chẳng bao giờ yêu em được nữa….Tôi xin em…hãy trở về với chính mình…với chính Gnonne mà tôi yêu. Hãy tha thứ cho bản thân mình. Hãy yêu bản thân nhiều hơn nữa…yêu thay cho cả phần tôi….và….TÔI YÊU EM *
lạnh lẽo……
ẩm mốc…….
bốc mùi…….
đây không còn là tổ ấm nữa. đúng hơn nó giống một cái chuồn lợn 2 năm không rửa dọn
tôi :
bàng hoàng….
hoảng hốt…..
bối rối…..
sợ hãi…..
tôi đã tưởng tượng ra rất nhiều thứ nhưng đây là điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến.
Một căn phòng trống rỗng…hoàn toàn trống rỗng.
Một bức tường đầy vết rạn nứt, rêu phong và ẩm mốc.
Mọi thứ về Ân đều biến mất
Mọi thứ của riêng chỉ riêng hai chúng tôi cũng không còn
Những kỉ niệm chợt ùa về
Tôi nhớ Ân nhớ đến nghẹt thở…
Người tôi như đóng băng, bất động. Tôi nhắm nghiền mắt lại hi vọng khi tôi mở mắt ra mọi thứ vẫn như xưa.
5 phút, 10 phút….1 tiếng rồi 2 tiếng trôi qua tôi vẫn đứng đó_ngay trước cửa phòng bất động vs đôi mắt nhắm nghiền. Tôi không đủ can đảm để mở mắt. Tôi sợ khung cảnh lạnh lẽo đó sẽ hiện hữu trước mắt mình một lần nữa. Và tôi cũng không thể bỏ chạy bởi một phần trong tôi muốn đối diễn với sự thật…để xác nhận lại tất cả.
Tôi mở từ từ mở mắt ra….
Thế nhưng trước mắt tôi mọi thứ lại khác hoàn toàn. Mọi vật vẫn như cũ và Ân đang mỉm cười “chế” lại những bức hoạ của tôi để trông ít ra có một chút gì đó gọi là “tranh vẽ”…còn tôi thì đang nhăn mặt nhảy nhót chặn không cho Ân “phá hoại tác phẩm nghệ thuật của thế giới”. Rồi bên kia….Ân đứng nhìn chăm chăm vào bức mành mỏng manh đang từ từ hé mở….và tôi…một nàng công chúa trong bộ váy cưới lộng lẫy “tỉ đô”…tiếng cười vang lên khắp nơi… đâm sộc vào đầu tôi…mãi âm vang như thể muốn làm đâu tôi nổ tung. Tôi gào thét trong điên loạn vật vã tìm mọi cách tống khứ âm thanh đó ra khỏi đầu. Khang hoảng hốt khi thấy tôi như thế. Y như thể king kong gầm rú khi bị đâm vào tim. Khang nhanh chóng ôm gì tôi lấy vào lòng…dùng sức lực đôi mươi để kìm lại sức mạnh điên cuồng trong tôi, dùng hơi ấm của con tim ngây dại để sưởi ấm một phần người còn tỉnh táo trong tôi, dùng bản năng con người chế ngự con quái vật trong tôi. Tôi lịm dần lịm dần trong cơn mê sản…..
Đầu tôi nặng trĩu, đau buốt và trống rỗng. Mắt tôi nặng trịch ko thể nhấc lên nổi, tôi giờ đây như chiếc xe cũ kĩ hết xăng, hết năng lượng…Mặc dù tôi nằm bất động một chỗ như người thực vật liệt não thì tôi vẫn có thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. bất động hơn một tuần và không có khả năng phục hồi. Tôi nghe thấy cả tiếng khóc thầm của bố nhưng dù tôi có cố gắng vực dậy mấy đi chăng nữa thì cơ thể này cũng không nghe theo lời tôi. Bao quanh tôi là màn đêm dày đặc rợn người. Một mình, một không gian riêng…tôi ngẫm nghĩ về tội ác của chính mình.
“Nếu mình không bỏ chạy…nếu mình tin vào Ân…nếu mình bỏ kai’ tính cố chấp ngu ngốc mù quáng đi thì…ÂN…Ân đã…”
Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi một giọng nỏi quen thuộc: * Không phải lỗi của mình thì đừng nhận vơ vào. Hiểu không ? Sao cứ thik nhận vơ vào mình thế *.
“Đó là sự thật. Nếu Ân không chạy qua đường để gặp Gnonne thì mọi chuyện đã…”
* Người làm tổn thương tâm hồn em là ai ? Người đã cứa nát trái tim em là ai ? Người ngu ngốc chạy qua đường mà không cẩn thận là ai ? Người làm e cảm thấy mặc cảm tội lỗi là ai ? *
“Vậy Vì con ngu nào mà Ân phải đuổi theo ? vì con điên nào mà Ân chạy sang đường ? Vì con ngu, con điên nhìn thấy người mình yêu chết trước mặt mình mà vẫn tươi cười rạng rỡ này đây.”
* Vì em cứ như thế nên tôi mới không thể ra đi được. Em không còn là Gnonne mà tôi biết. Mạnh mẽ, giàu nghị lực và tự tin nhất nhất trên thế gian này *
” Nếu những thứ đó có thể đem Ân về thì vất hết đi cũng được.”
* Người tôi yêu là Gnonne cơ. Nếu e vất hết đi thì dù tôi có quay về cũng chẳng bao giờ yêu em được nữa….Tôi xin em…hãy trở về với chính mình…với chính Gnonne mà tôi yêu. Hãy tha thứ cho bản thân mình. Hãy yêu bản thân nhiều hơn nữa…yêu thay cho cả phần tôi….và….TÔI YÊU EM *
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét