Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010

wedding dress chap 12

Tôi khóc thét lên khi đàn bướm vây quanh người tôi, chạm vào da thịt tôi…tan biến thành máu nhuốm đỏ cơ thể thôi. Tôi tìm cách bỏ chạy khỏi đàn bướm kia nhưng chúng dường như là vô tận. Lớp lớp ào đến. Tôi gào lên trong tuyệt vọng…..nhắm mắt bỏ chạy chạy chạy thật xa….

Đàn bướm đó vẫn đuổi theo tôi…chẳng mấy chốc chúng đuổi kịp tôi. Chúng không cắn, không va vào da thịt tôi nữa. Chúng bay xếp thành chữ… 사랑해 ~~ Tôi dừng lại. Môi mấp máy không thành lời, nước mắt tuôn rơi …Tôi ngồi gục xuống khóc nức nở nấc từng tiếng gằn hằn học - “Yêu tôi…tại sao lại phản bội tôi? tại sao lại làm tôi sợ đến thế kia chứ ? Tại sao không để tôi yên ? Tại sao lại vất bỏ tôi ? Tại sao không để tôi ra đi trong bình lặng ?”

Đàn bướm bay vòng quanh tôi rồi lại xếp chữ…미안해~~ rồi chúng từ từ tản dần ra và tan biến. Tôi ngẩn mặt lên đầy ngạc nhiên. Một con bướm đêm to đến rợn người nhưng cũng đẹp mê hồn. Con bướm mang vẻ đẹp hoang dã của loài bướm Monphos, đôi cánh của loài bướm đêm ở Madagascar y như đuôi váy cưới của tôi, đôi cánh pha lê của bướm đêm châu Mỹ và đôi mắt của loài bướm cú trợn tròn đe doạ. Đó là con bướm đẹp nhất mà tôi từng thấy và cũng là con bướm đáng sợ nhất. Từ đôi mắt to, vô cảm kia một dòng lệ cay đắng chảy xuống lan toả, con bướm biến mất dần….Đôi mắt đó vẫn không chớp lấy dù chỉ một lần…nó vô cảm đến vô cùng. Tôi bất động. Con bướm tiến đến gần khẽ dùng đôi cánh trong suốt như pha lê ôm lấy tôi….tan biến hoàn toàn. Một cái ôm ấm áp, một mùi hương quen thuộc….Ân….Tôi bàng hoàng mở to mắt gào to tên Ân.


Một khung cảnh xa lạ, trắng toát đến cô độc, chỉ một mình tôi giữa căn phòng rộng lớn lạnh lẽo này. Tôi đảo mắt tìm kiếm Ân điên cuồng…tôi muốn chạy ngay đến bên Ân, mặc kệ bị phản bội, ném bỏ lòng tự trọng. Tôi muốn được bàn tay đó chẻ chơ, tôi muốn được đôi môi đó làm căng phồng trái tim, tôi muốn cảm nhận hơi ấm của cơ thể đó.



Tôi cố gượng dậy đi tìm tình yêu của riêng tôi nhưng….Tay chân tôi mọi thứ đều bị xích lại, khắp người tôi toàn là vết thương. Chuyện quái gì đang diễn ra đây ? Tôi đang ở đâu ? Tại sao lại trói tôi ? Thở gấp vì ngạt thở, trời đất quay cuồng vì chóng mặt, toàn thân đau nhức nhối. Tôi cần phải thoát ra khỏi đây. NGAY BÂY GIỜ. Nhưng làm sao tôi có thể thoát khỏi đống xiềng xích này ? Tôi bắt đầu gọi tên Ân nhưng không hề một tiếng đáp trả. Tôi gọi to hơn, to hơn nữa, tôi bắt đầu gào thét, vùng vẫy trong tuyệt vọng. Vết thương dường như đang nứt toát ra, máu rỉ thấm vào da nhớp nháp…tôi kiệt sức rên rỉ trong đau đớn. Tôi lịm dần lịm dần…


Tôi lờ mờ mở mắt khi nghe tiếng bố gọi. Mọi thứ nhoè nhoẹt không ra hình thù. Tôi nhận ra bố qua giọng nói. Tôi đưa tay dụi mắt cố nhìn rõ mọi vật lần nữa. Tay…không phải tôi bị trói ư ? Lại chuyện gì nữa đây ? Tôi gượng ngồi dây nhưng không thể. Không còn một tí sinh khí nào trong cơ thể này..không trong xác chết này thì đúng hơn. Bố giúp tôi ngồi dậy. Lúc này tôi đã nhìn rõ hơn một tí.
- ” Ân đâu ag ?”
- “Con đã khoẻ hơn chưa? Con nhận ra bố không ?”
- “Con biết. Bố. Nhưng Ân đâu ?”
- “Con có biết con đang ở đâu không ?”
- “Ở đâu ? Mà sao bố cứ lảng tránh câu hỏi của con thế ag? Con hỏi là ÂN ĐÂU ?”
- “Con có nhớ mình bị ngất không ? Con có biết con hôn mê mấy ngày rồi không ?”
- “Con cáu rồi đây…ÂN đâu ? Con muốn đi tìm Ân.”
- “Con không nhớ gì sao ? ÂN….chết rồi.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét