Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010

wedding dress chap 14

Tôi bị Khang_vệ sĩ mới của tôi dẫn dụ vào một thế giới đầy sắc màu, đầy hương thơm và tràn ngập tiếng cười. Tôi cười từ lúc mới mở mắt khi thấy Khang nằm ngủ một nữa trên sofa một nửa dưới đất cho đến khi Khang dúi vào tay tôi một cây kẹo mút mỉm cười nói: “ngủ ngoan nhé!”. Nhưng đó là một thế giới trống rỗng, giả tạo và không có Ân. Tôi cười thật tươi, chạy nhảy tung tăng như một người vô lo vô nghĩ nhưng  tim tôi đang thắt lại và đầu tôi đau như búa bổ khi nghĩ đến mọi chuyện, tôi ăn mọi thứ một cách ngon lành để rồi sau đó nôn thốc nôn tháo trong toilet, tôi nói những câu nói đùa trống rỗng để rồi khi đêm đến tôi lặng khóc, cay đắng nguyền rủa mình….Bởi….tôi đã nhớ…nhớ lại tất cả mọi thứ. Cái khoảnh khắc tôi được Khang kéo lại khi chiếc xe tải vụt sướt qua người tôi tôi đã nhớ lại tất cả mọi thứ….
Tôi chạy…chạy thật nhanh mặc kệ gió tát vào mặt từng cơn cay xé mắt, làm nước mắt trào ra không ngừng. Cho đến khi ngã quỵ đau đớn. Gío lạnh làm đầu tôi đóng băng, làm trái tim tôi ngừng đập, làm tôi trở thành bức tượng vô cảm. Và rồi máu nóng làm đầu tôi rối bời, làm tim tôi uất nghẹn, làm tôi giống như một người điên_môt người điên vì tình. Tôi bùng nổ khóc nức nở, ném tung mọi bức bối ra ngoài….
- “Gnonne! Gnonne!”
Tôi thoáng nghe ai đó gọi tên mình nhưng mặc kệ đi dù ai có làm gì đi nữa thì tôi vẫn sẽ khóc, tôi muốn trút hết mọi nỗi lòng, tôi muốn nước mắt cuốn trôi trái tim mình, cuốn trôi mọi đau đớn chất đây trong tim.
-” Ya! Đừng tầm thường như thế! Đứng dậy, xé toạt hết mọi thứ đi.”
Tôi nhìn về phía giọng nói. Nước mắt làm mắt tôi nhoè đi, tôi không thể nhìn rõ mọi vật. Điều duy nhất tôi nhìn thấy là dáng người dong dỏng đó, là nụ cười tự mãn đó, là ánh mắt kiêu hãnh đó. Trong đầu tôi văng vẳng: “Đợi anh nhé. Anh sẽ đem hạnh phúc đến bên em. Tin anh chứ ?”. Cứ như thể Ân gởi lời vào gió mang đến cho tôi vậy. Tôi dụi mắt nhìn lại để xác định liệu có phải là tôi đang tưởng tượng. Tôi nhìn thấy Ân đứng bên kìa đường vẫy tay ra hiệu: “ngồi yên đó và tôi sẽ đến bên em.” Ân cười rồi băng chạy sang đường…Rồi mắt tôi nhoè đi không thấy gì nữa cả, tôi dụi mắt ngước lên…phía trước mắt tôi là một biển máu và Ân nằm yên bất động ở đó…Tôi vươn tay rướn người về phía trước, mắt tôi rỉ máu…rồi tôi rơi vào khoảng không vô định vô cảm…..

Liệu tôi có thể cười tươi hạnh phúc như không có chuyện gì khi tôi đã chứng kiến toàn bộ mọi chuyện ?
Liệu tôi có thể hạnh phúc khi tôi…chính tôi đã giết chết Ân, giết chết tình yêu của chính mình ?
Liệu tôi có thể đùa giỡn khi tôi đã bỏ mặc Ân cô đơn đau đớn giữa biển máu đó?

Tôi khóc hàng đêm, tôi không thể nhắm mắt lại và ngủ một cách ngon lành vì biển máu đó luôn xuất hiện trước mắt tôi…chỉ khi nước mắt khô lại, kéo mi mắt sụp xuống tôi thiếp đi trong đau đớn.
Tim tôi thắt lại khi tôi quá khứ hiện hữu trong đầu, khi vô tình nhìn thấy hay nghe thấy những gì làm tôi liên tưởng đến Ân.
Nhìn thức ăn luôn làm tôi muốn ói…biển máu đó ngập tràn trong tâm trí tôi…tôi vờ ăn ngon lành để làm dịu nỗi đau mà tôi gây ra cho những người xung quanh để rồi chui vào toilet nôn tất cả…Ân…làm sao tôi có thể ăn khi…? Tôi cắn chặt môi không để nước mắt rơi….
Tôi co rúm người sợ hãi khi nhìn ngã tư đường…viễn cảnh đó như tái hiện lại trước mắt tôi.

Tôi diễn quá đạt trước mắt mọi người, qua mặt được cả bác sĩ. 1 tuần sau tôi ra viện. Điều đầu tiên tôi làm là yêu cầu Khang đưa tôi đến tổ ấm.
- “Cho tôi đến đó.” Tôi lạnh lùng nói sau khi tươi cười vẫy tay tạm biệt bố.
- ” Đến đâu cơ ?” Khang nhìn vào gương hỏi
- “Anh biết mà. Đưa tôi đến đó.” Tôi gằn từng tiếng
- “Không được. Bác sĩ đã nói là không được làm cô kích…”
- “Biết rồi. Tôi chưa bao giờ bình tĩnh như bây giờ. Vì thế cho nên…..làm ơn đưa tôi đến đó”
- “Nhưng…” Khang ngập ngừng, có lẽ Khang vẫn muốn giấu tôi sự thật
- “Tôi đã nhớ lại rồi. Đi thôi.” Tôi nói nhanh cố không để cổ họng nghẹn đắng lại. Tôi sẽ khóc mất.
Khang hơi bất ngờ nhưng rồi lại khẽ gật đầu.

Đường đến tổ ấm chưa bao giờ dài đến như thế. Tôi sẽ làm gì khi đến đó ? Sẽ lục lọi hay phá nát mọi thứ ? Ở đó có bài vị của Ân không? Liệu cô ta có đó không ? Mãi suy nghĩ tôi không còn biết gì cho đến khi Khang mở cửa và tôi bước ra ngoài……..
Tôi ngập ngừng ngước nhìn lên tầng 7 của khu chung cư cũ kĩ. Tôi vẫn thường làm như thế mỗi khi đến đây. Tôi nhìn lên và tưởng tượng Ân đang làm gì ở đó, tôi sẽ gõ cửa hay nhẹ nhàng lẻn vào, tôi sẽ nhảy lên bịt mắt Ân đầy tinh nghịch hay sẽ nhẹ nhàng ôm Ân từ phía sau…rồi tôi sẽ hít lấy một hơi đầy mùi ẩm mốc nơi đây để rồi Ân sẽ nói :” Cần phải làm sạch phổi thôi. Hô hấp nhân tạo nào!” Rồi nháy mắt tinh nghịch và chúng tôi hôn nhau. Tôi khẽ rùng mình, bước lùi lại đầy e sợ khi mùi ẩm mốc đó xộc thẳng vào mũi tôi. Chợt
* Flash *
Tổ ấm, trên chiếc giường phủ ra trắng tôi nằm bên Ân
- “Liệu có phép màu không nhỉ ?”
- “Hahahaha. Đang mơ ngủ đấy ag ?” Ân cốc vào đầu tôi cười
- “Vẫn biết thế nhưng nếu có phép màu thì tốt thật đấy.” Tôi vùi đầu vào lòng Ân, đắm chìm trong hương thơm ngọt dịu đấy.
- “Tưởng gì. Phép màu ở ngay đây này.”
- “Đâu ?” Tôi bật dậy nhìn Ân đầy tò mò
- “Đây” Ân chỉ vào mình phá lên cười
……..
- “Tình yêu chính là phép màu mà.” Ân vuốt ve mái tóc tôi, nhìn vào khoảng xa xăm. Những lúc như thế tôi thật sự buồn. Vì tôi biết rằng tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết về Ân. Tôi muốn đến những khoảng đen trong tim Ân, muốn chạm vào nó và sưởi ấm cho nó. Và Ân luôn nói rằng chưa đến lúc mỗi khi tôi chạm vào những vết sạn đó. Nỗi đau trong Ân không còn là những vết thương rỉ máu nữa. Từ lâu, từ trước khi tôi xuất hiện nó đã là những vết chai sạn, cứng ngắt, khô cằn nhưng sẵn sàng nứt toát ra mọi lúc mọi nơi.

* / Flash / *
Khang khẽ nắm nhẹ vào vai tôi :”Ta đi thôi.”
Tôi nhắm mắt hít một hơi đầy mùi ẩm mốc, “liệu phép màu tình yêu có thể giúp tôi thoát ra khỏi cơn ác mộng này ?” Ở trên kia, Ân vẫn đang ngủ gật trên bàn vẽ và một tác phẩm mới đã ra lò…Tôi vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp trước mắt mình, lấy thêm dũng khí bước đi…..Tôi cố bước chậm nhất có thể, cố níu kéo cái viễn cảnh tốt đẹp mà tôi đang vẽ ra nhưng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Tôi đứng trước cửa phòng 747…tổ ấm của hai chúng tôi. Tay tôi run lên bần bật khi lục tìm chìa khoá trong túi xách, tôi không thể kiểm soát được. Tôi đổ tất cả ra sàn nhà rồi tìm kiếm trong điên loạn và sợ hãi. Khang nhặt chìa khoá rồi Ân vào tay tôi. “Mạnh mẽ lên nào” rồi giúp tôi đứng vững trên đôi chân đang run cầm cập của mình. Tôi nhìn Khang với ánh mắt van nài :” Làm ơn…mở của giùm tôi.”
- “Cô sẽ làm được thôi. Đây có thể sẽ là cánh cửa để cuộc đời cô bước sang trang mới. Đừng nhờ vả ai cả. Tự mình làm đi! “
<”Ya! Hở một tí cứ gặp khó khăn là nhờ vả người khác thế ag ? Thế thì bao giờ mới lớn được chứ hả ?”
- “I’m 19 year olds. I’m a small girl.”
- “Thế bao giờ mới là big girl hả ?”
- “uhm~ 20 year olds.hehehe.”
- “Một cô bé ngoan là một cô bé biết nghe lời. Đúng không ?”
- “Uhm…ok.” tôi khẽ nũng nịu đưa tay ra hiệu okie.
- “Uh…Vì thế cho nên…”TỰ MÌNH LÀM VÀ ĐỪNG NHỜ AI CẢ.” Ân quát toáng hết cả lên. >

Tôi nhìn Khang sao Khang lại có thể giống Ân đến thế ? Dáng dấp, nụ cười đến cả cách ăn nói cũng giống nữa. Thật kì lạ!
Mất hơn 5 phút tôi mới mở được cửa. Lấy hết can đảm tôi mở cửa bước vào…………

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét