Ác mộng ban ngày
Tôi ghê tởm những thứ mà hàng ngày tôi vẫn nhìn thấy bằng đôi mắt này...
Một con người luôn tỏ ra mình là người đạo đức, là một người hiểu chuyện, là một người bạn tốt tốt vô cùng nhưng thật ra bên trong đó là gì không ai biết được.
Dùng những lời hoa mĩ, những câu nói ngọt ngào pha tí õng ẹo, những câu nói thêm phần dỗi hờn ngây ngô...vs người khác đó là j tôi ko quan tâm...nhưng vs tôi nó giống như bàn tay gớm guốc bẩn thỉu chực chờ nhảy vào móc họng tôi ra. Luôn nhận mọi lỗi về mình nhưng thật ra là trút toàn bộ trách nhiệm lên đầu người khác. Cố tỏ ra mình muốn mọi chuyện tốt đẹp nhưng khi người khác chìa tay ra thì nhếch mép cười đểu...tao chả cần mày
Vờ như cô đơn lẻ loi, vờ như không ai đếm xỉa, vờ như bị bỏ rơi để người khác nhìn vào thấy xót xa nhưng thật ra lại muốn người khác tự dằn vặt khi thấy như thế, thật ra là muốn mọi người chỉa mũi nhòn vào vật thể đáng chết nào đó.
Một con người khi biết người khác đểu vs mình nhưng vẫn cười đùa bình thường...Đó là một người rộng lượng hay cũng đểu cáng chả kém j ai ??
Lòng người luôn khó đoán và điều mà tôi tự chiêm nghiệm ra "con người rốt cuộc chỉ là con vật mà thôi" luôn đúng...tôi ghê tởm con người này.... cuộc đời này. Tôi hối tiếc vì những điều tốt đẹp mà tôi từng đem đến cho họ và đau đớn cho những gì họ đã ném vào mặt tôi.
Ko quan tâm khi mọi người đọc entry này sẽ nói j...rằng tôi quá ác độc khi nói lên những điều này ? Rằng liệu tôi có tốt đẹp j cho cam mà lại giám to miệng nói này nói nọ....Xin thưa rằng tôi tởm hại nhưng vẫn tốt hơn con người đó triệu lần....Ác mộng khi gặp phải những người như thế
Tôi ghê tởm những thứ mà hàng ngày tôi vẫn nhìn thấy bằng đôi mắt này...
Một con người luôn tỏ ra mình là người đạo đức, là một người hiểu chuyện, là một người bạn tốt tốt vô cùng nhưng thật ra bên trong đó là gì không ai biết được.
Dùng những lời hoa mĩ, những câu nói ngọt ngào pha tí õng ẹo, những câu nói thêm phần dỗi hờn ngây ngô...vs người khác đó là j tôi ko quan tâm...nhưng vs tôi nó giống như bàn tay gớm guốc bẩn thỉu chực chờ nhảy vào móc họng tôi ra. Luôn nhận mọi lỗi về mình nhưng thật ra là trút toàn bộ trách nhiệm lên đầu người khác. Cố tỏ ra mình muốn mọi chuyện tốt đẹp nhưng khi người khác chìa tay ra thì nhếch mép cười đểu...tao chả cần mày
Vờ như cô đơn lẻ loi, vờ như không ai đếm xỉa, vờ như bị bỏ rơi để người khác nhìn vào thấy xót xa nhưng thật ra lại muốn người khác tự dằn vặt khi thấy như thế, thật ra là muốn mọi người chỉa mũi nhòn vào vật thể đáng chết nào đó.
Một con người khi biết người khác đểu vs mình nhưng vẫn cười đùa bình thường...Đó là một người rộng lượng hay cũng đểu cáng chả kém j ai ??
Lòng người luôn khó đoán và điều mà tôi tự chiêm nghiệm ra "con người rốt cuộc chỉ là con vật mà thôi" luôn đúng...tôi ghê tởm con người này.... cuộc đời này. Tôi hối tiếc vì những điều tốt đẹp mà tôi từng đem đến cho họ và đau đớn cho những gì họ đã ném vào mặt tôi.
Ko quan tâm khi mọi người đọc entry này sẽ nói j...rằng tôi quá ác độc khi nói lên những điều này ? Rằng liệu tôi có tốt đẹp j cho cam mà lại giám to miệng nói này nói nọ....Xin thưa rằng tôi tởm hại nhưng vẫn tốt hơn con người đó triệu lần....Ác mộng khi gặp phải những người như thế
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét