Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

Mưa rào

Mọi người trên chuyến xe đêm đều đổ dồn đôi mắt về phía góc khuất cuối xe - nơi cô gái nhỏ thu mình vào vỏ ốc cô đơn lạnh lẽo, nước mắt không ngừng tuôn rơi, cứ vô thức đập đầu vào cửa xe phát ra thứ âm thanh làm người khác bực mình. Không bật khóc thành tiếng, không biểu cảm đau buồn...chỉ là nước mắt chảy ra thành dòng câm nín, chỉ là gương mặt vô hồn nhìn vào khoảng không vô hình trước mắt, chỉ là vô thức đập đầu vào cửa sổ để trấn tĩnh lại bản thân mình, lí trí mình, để nỗi đau thể xác xoa dịu nỗi đau tinh thần. Cơ thể nhỏ bé, gầy gò dường như không thể chịu đựng nỗi đau đó thêm được nữa...cô gái gục bên cửa sổ, nước mắt vẫn uất ức trào ra vì niềm đau cứ dâng lên nghẹn đắng cổ họng mà không bật tung ra được. Bởi ông trời không triệt đường sống của ai bao giờ...thật may mắn khi cô gái nhỏ có được giấc ngủ bình yên...

Cô gái nhỏ choảng tình giấc nhìn ra bên ngoài. Trời rạng sáng, bình minh thật đẹp, ánh nắng đỏ lung linh, đẹp mê hồn y như ngày cô gặp anh - tình yêu đầu tiên khi cô vừa tròn 20. Anh như ánh nắng rực rỡ buổi sớm mai sưởi ấm trái tim khô cằn, lạnh lẽo của cô. Anh như mặt trời mới nhú mãnh liệt nhưng lại không quá gay gắt hay dịu nhẹ có chút nhạt nhẽo chiếu sáng cuộc sống tối tăm, ủ dột của cô. Có anh ở bên...cô gái ngỡ như chỉ có buổi sớm mai đẹp đẽ mà quên đi đêm dài u tối. Có anh ở bên...cô gái ngỡ như cuộc đời mình từ đây sẽ tràn ngập hạnh phúc mà quên đi quá khứ bất hạnh của một người không cha, không mẹ, không tình yêu. Nhưng cô đã nhầm. Bởi bình minh rồi cũng sẽ tắt, hạnh phúc rồi cũng sẽ trôi đi để rồi đêm đen lại tới, để rồi bất hạnh lại đến.

Anh đã bỏ rơi cô gái nhỏ...chỉ với một câu nhẹ tênh :" Anh chán rồi. Mình chia tay thôi." Không lí do, không giải thích, không để cô gái kịp nói bất cứ điều gì, không nhìn cô một lần...thằng khốn đó phủi bỏ tất cả, bước đi không chút do dự. Hắn vất bỏ cô lại với niềm tổn thương vô tận. Còn cô gái  ngu si và dại dột này lại chạy theo van xin, nài nỉ thằng khốn kia một chút tình cảm còn sót lại. Bỏ mặc tất cả thằng khốn kia vẫn lạnh lùng bỏ đi mang theo cả đời con gái trinh trắng - thứ mà cô gái mãi mãi không bao giờ  có thể có lại được, mang theo cả toàn bộ tài sản mà cô dành dụm suốt 2 năm qua để hi vọng có được một cuộc sống hạnh phúc bên người mình yêu...cô gái nhỏ gục ngã, nằm sõng soài dưới đất vật vã....

Khi con người bị dồn vào bước đường cùng, sức sống mãnh liệt trong họ sẽ bùng lên mạnh mẽ. Cô gái nhỏ vét chút sức lực còn lại bắt chuyến xe đêm tốc hành đi Hà Nội. Đất thủ đô rộng lớn ít ra cũng không triệt đường sống của cô. Ít ra ở đó cũng không có anh - thằng khốn làm tan nát cuộc đời cô. Ít ra ở đó cũng không phải lo điều tiếng, dị nghị của những người xung quanh. Ít ra ở đó cô cũng không chết đói được. Và ít ra ở đó cô có thể bắt đầu lại cuộc sống mới của mình. Chiếc xe dừng bánh, cô nhìn ra ngoài cửa sổ...trời mưa !! Cô gái nhỏ không còn đủ sức lực cũng như nước mắt để khóc thương cho chính bản thân mình nữa....rồi trời mưa. Mưa...là nước mắt trời khóc thương kẻ xấu số. Mưa Hà Nội !! Cô gái nghĩ rằng cuộc đời cô rồi vẫn còn lắm sóng gió ở đất Hà Thành này nhưng.....

Mặc kệ dòng nước tuôn xối xả, cô gái nhỏ đứng một mình, trơ trọi  nhưng ngang tàng, mạnh mẽ giữa trời mưa. Nhưng mưa Hà Nội thật kỳ lạ. Không lạnh buốt thấm vào tận xương tủy như mưa Huế, nó mát lạnh, dịu ngọt như thuốc tiên ngấm vào trái tim đang rỉ máu kia và làm cho nó bớt đau thương, nhức nhối. Không dai dẳng, da diết, não nề bám lấy cuộc đời cô như mưa Huế mà chóng vánh, nhanh chóng và tươi mát làm cô cảm thấy nhẹ nhõm. Sau cơn mưa - MƯA RÀO, trời nắng sáng bừng lên rực rỡ cũng như cuộc đời u tối của cô rồi sẽ qua đi nhanh chóng và tương lai tương sáng đang đón chờ cô ở phía trước. Cô gái nhỏ mỉm cười hạnh phúc...bởi...

Sau cơn mưa....trời lại sáng.


Tặng em Bâu xinh của ss nhá ^^
thank ty đã vất vả 2 ngày cùng ss :D 
I love You


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét