Thứ Bảy, 21 tháng 8, 2010

Rác

Cuộc đời tôi dường như gắn liền với nó - RÁC.

Từ bé tôi đã là cái thùng rác công cộng, để ai muốn ném xả gì thì cứ thoải mái tùy ý. Mọi bức xúc, bực mình, uất hận, đắng cay đều ném lên đầu tôi tất. Không có quyền phản kháng, không có quyền từ chối tôi buộc phải câm nín hứng chịu mọi thứ MỘT MÌNH. Bất cả ai, cái gì cũng đều có giới hạn của nó và khi sức chịu đựng của tôi quá tải, thùng rác quá đầy nó nổ tung ra. Tôi nói ra tất cả những mệt mỏi mà tôi phải cam chịu bấy lâu? Tôi hỏi lí do tại sao tôi luôn là cái thùng rác chứa đựng nỗi đau của người khác trong khi nỗi đau của tôi thì không ai hiểu cả ? Và thứ mà tôi nhận lại được chỉ là ánh mắt thương hại và những lời nói khinh bỉ miệt hạ " nó điên rồi ". Đúng tôi điên. Chính các người đã làm tôi điên. Chính các người đã biến một người bình thường thành một con điên bệnh hoạn này. Tôi ước tôi được thay đổi số phận của chính mình.

Tôi cũng là rác, thứ mà người khác kinh tởm, dè bỉu và xa lánh. Người ta coi tôi như là thứ ghê tởm nhất của xã hội, nhìn tôi với ánh mặt lo ngại. Ừ...tôi bẩn thỉu và ghê tởm nhưng liệu các người có tốt đẹp, sạch sẽ hơn tôi ? Các người có mã bề ngoài tuyệt vời, hết sức tuyệt vời ngây thơ, trong sáng, không tì vết nhưng bên trong con người đấy là gì thì chỉ có những ai nếm phải mới biết được mùi vị của nó. Ít ra dù là rác tôi cũng vẫn có những giá trị của chính mình. Ít ra dù rác tôi cũng không hề làm tổn thương ai. Ít ra dù là rác tôi cũng không hề hổ thẹn với bản thân mình.

Tôi - trò chơi của các người : NÉM BỎ. Sau khi chán chê tôi các người ném bỏ, không một chút tiếc nuối. Lần đầu tiên trong suốt 19 năm tôi đã phải nếm chịu nỗi đắng cay khi bị ném bỏ. Tôi - một mình bơ vơ giữa dòng người ngược xuôi. Lòng tự trọng của tôi bị tổn thương trầm trọng. Tôi đã phải lấy hết sinh lực trong tôi vác bộ mặt dày đi khắp nơi tỏ vẻ mất cần và không sao cả. Nhưng người đợi lại đổ mọi tội lỗi và trách nhiệm lên đầu tôi, các người lại biến tôi thành thùng rác công cộng. Nực cười.

Tôi đã cố gắng mỉm cười và tự an ủi rằng tôi chưa phải là một kẻ bất hạnh - rằng tôi mạnh mẽ và có thể vượt qua tất cả. Nhưng các người vẫn cứ xem tôi như rác thải, như thùng rác công cộng và mặc sức hành hạ tôi. Thể xác này, tâm hồn này đã quá tải rồi, đã tổn thương quá nhiều rồi, đã mệt mỏi lắm rồi. Xin các người...làm ơn...để tôi yên. LÀM ƠN !!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét