Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

Lớn lên

Thằng bé bất hạnh, bố mẹ nó li dị khi nó đang còn trong bụng mẹ. Và vì thế mọi người trong nhà yêu nó hơn cả. Bà ngoại bênh nó nhất, thương nó nhất, với bà gì nó cũng nhất. Dù nó làm sai chuyện gì bà cũng bênh nó, dù nó học hành không giỏi giang gì bà đều bênh nó, mọi của ngon bà đều dành cho nó, chỉ cần nó muốn bà sẽ ngay lập tức đáp ứng nguyện vọng của nó. Sau bà, người thương nó nhiều là tôi. Tôi không có em vì thế khi thằng bé ra đời, với tôi nó là thiên thần...mà ông trời đã đem đến tặng tôi. Tôi luôn chờ đợi đến cuối tuần để được gặp thằng bé chơi với nó, ăn cùng nó, ngủ cùng nó. Tôi đã từng rất tự hào đem nó đi khắp nơi và khoe với tất cả mọi người rằng đấy là em trai tôi. Rồi dì tôi, vì có duy nhất một đứa con lại không có bố từ bé nên yêu chiều nó hết mực, che dấu mọi tội lỗi của nó. Chính những mù quáng trong tình thương và cách giáo dục nó mà chúng tôi đã khiến thằng bé trở nên hư hỏng, tự phụ, ngạo mạn.

Tôi đã khóc rất nhiều vì thằng em bé bỏng của tôi. Vì những sai lầm của tôi và vì những lỗi lầm của nó. Tôi tự nhủ rằng bây giờ vẫn chưa là quá muộn và tôi có thể dạy dỗ lại nó, sửa chữa mọi lỗi lầm. Nhưng điều đó thật sự khó. Thằng bé không còn nghe lời tôi như trước, nó sống bê tha, bất cần. Nó làm tim tôi tan nát. Bởi tôi gần như mất đi thằng em ngoan hiền ngày nào. Tâm hồn nó ngây thơ, non nớt nhưng lại bị vấy bẩn bởi bạn bè và xã hội. Thằng bé nhìn đời qua lăng kính hồng mà nó tự vẽ nên. Nó biết nhà nó có tiền để rồi tự cao tự đại ta đây chẳng sợ ai. Nó tưởng rằng đời này dễ nuốt như khi nó ăn cá mẹ nó đã bỏ hết xương. Nó đâu nào ngờ xương nhỏ còn sót lại có thể làm nó bị hóc. Những vấp ngã tưởng chừng làm nó chững chạc hơn, trưởng thành hơn và hiểu biết hơn nhưng nó vẫn thế. Ngu ngơ tưởng rằng mọi việc đều luôn dễ dàng.

Thằng bé có những mộng tưởng của riêng mình. Mơ mộng trong tưởng tượng của nó mà không có một chút hiện thực. Nó vẽ ra trước mắt mình một tươi lai rất tươi sáng, hạnh phúc, giàu có, sung túc trong khi nó lại chả phải mất nhiều mồ hôi và nước mắt. Bởi giờ đây, trong mắt thằng nhóc 18 tuổi chỉ có tiền và gái mà thôi. Thay gái như thay áo, một lúc cặp kè 2-3 em. Bòn tiền mọi lúc mọi nơi và của tất cả mọi người. Tôi chưa bao giờ tiếc tiền cho nó nhưng mục đích sử dụng ko tốt đẹp gì vì thế giờ đây tuyệt đối tôi không đưa nó đồng nào cả. Nó nhăn mặt bảo tôi keo kiệt, cũng được nếu mày có thể nên người thì chị mày có đeo cái mác đấy cả đời cũng chả sao. 

Mày 18 rồi...chị mày không thể đánh mày hay chửi mày như trước, nói nhỏ nhẹ thì mày lại chẳng nghe. Mày cứ dạ dạ vâng vâng nhưng rồi mày vẫn chứng nào tật nấy. Chị không ước mong gì cho to lớn...chị chỉ ước mày đừng gây họa nữa mà thôi...đừng làm ngoại buồn thêm nữa...đừng làm má mày tan nát cõi lòng và cũng đừng làm chị phải khóc nữa...chỉ thế thôi....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét