Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010

nắm lấy




Con bé nhìn ra cửa sổ...nó đưa tay cố chạm vào bầu trời ... dù biết chắc rằng mãi mãi nó không bao giờ chạm vào được cũng giống như ... anh

Anh và nó là 2 thái cực khác nhau hoàn toàn. Anh thích hướng ngoại còn nó thích hướng nội. Anh cười đùa với tất cả mọi người và được mọi người yêu mến. Còn nó...nó thik ôm em lap của mình và viết vu vơ về cuộc đời, về mọi người, về bản thân nó. Nếu anh được lòng tất cả mọi người thì nó lại là đứa làm mất lòng rất nhiều người bởi nó thẳng tính và sẵn sàng chém gió bất kì ai. Anh có nụ cười dịu dàng làm ngây ngất lòng người...còn nó thì lại vác nụ cười giả tạo đi khắp nơi vs vẻ bất cần đời mà chẳng ai muốn lại gần. Vậy mà anh lại bảo anh thích phong cách của nó...Anh...thật kì lạ.

Và nó...cũng thật kì lạ. Nó không thích tiếp xúc vs những thằng con trai bảo rằng thích nó. Bởi nó nghĩ chỉ có thằng điên mới đâm đầu vào nó - con người tồi tệ nhất quả đất này. Và cũng bởi nó sợ rằng nếu lỡ chia tay thì rồi sẽ chẳng thể nào làm bạn được nữa. Lí do cuối cùng...nó sợ...khi thấy người khác quan tâm thái quá đến mình...nó muốn ói. Vậy mà với anh thì lại không...thật kì lạ.

Nó có thể nhìn thẳng vào mắt anh mà không ngại ngùng. Nó không rùng mình khi anh xoa đầu nó. Nó ngớ ngẩn đùa vu vơ với anh...nó dường như không còn là chính mình. Nhưng nó hiểu được rằng anh như bầu trời cao trên kia mà nó chỉ có thể ngắm nhìn chứ không bao giờ có thể chạm vào được. Một con người sống bằng lí trí nhiều hơn là tình cảm như nó không cho phép bản thân mình vượt quá giới hạn.

Tình cảm mà nó dành cho anh chưa đủ để gọi là tình yêu, để trái tim nó loạn nhịp, để nó vất bỏ bản thân mình và bước qua rào cản nắm lấy anh. Tình cảm mà anh dành cho nó cũng không phải là tình yêu...nó cảm nhận được thế. Rằng anh chỉ chơi đùa với nó mà thôi, nó biết anh đã có tình yêu của riêng mình.

Nó nhắm mắt lại, đưa tay nắm lấy tóc mình rồi mỉm cười nhìn lên bầu trời...đẹp quá...nó đưa tay nắm lấy....nhưng...Những thứ của mình thì muốn nắm bao nhiêu thì nắm, muốn nắm như thế nào thì nắm. Còn nhưng thứ của người khác thì đừng bao giờ nắm lấy bởi khi đưa tay ra nắm lấy thì chỉ nắm được hư vô mà thôi. Nó cười - nụ cười tươi rói...tạm biệt thứ tình cảm khác lạ...tạm biệt anh.


Thân tặng ty Tríp sinh đẹp của ss ^^

P/s: Có nhiều bạn hiểu nhầm khi đọc entry này. Nhấn mạnh thêm 1 lần nữa...rằng đây là những gì tớ nhào nặn ra :D và tớ vẫn thường lấy bản thân mình làm nhân vật để viết fic :D thế nên mong rằng các bạn sẽ không hiểm lầm nhá :D. Thanks đã đọc fic của tớ...thay vì nghĩ lung tung tớ hi vọng các bạn sẽ comment ý kiến cho tớ nhiều hơn về văn phong và nội dung. Thanks :D
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét